Tiểu Tuyết có chút hoảng hốt, ánh mắt lén lút liếc Ngọc Chỉ Dương vài lần.Ngọc Chỉ Dương ngỡ nàng vì khẩn trương, liền ôm lấy nàng đặt xuống, đưa tay xoa nhẹ đầu nàng, ôn nhu nói:

“Việc này… có thể sớm hơn được không?

Tiểu Tuyết nín thở, trong lòng mơ hồ hiểu ý hắn.

Quả thật nàng đã đến kỳ nguyệt sự, theo lẽ thường cũng không cần đợi đến ngày cập kê mới thành thân.

Thế nhưng… trong lòng nàng lại dâng lên một cảm giác chống cự — nàng cũng chẳng rõ vì sao.