Ngọc Chỉ Dương gần như tức đến phát cuồng, trừng mắt nhìn Thánh Nguyệt, quát lớn:“Nếu ngươi còn dám nói thêm một lời nữa — trẫm nhất định sẽ giết ngươi! Thánh Nguyệt chỉ cười khanh khách, vẻ mặt chẳng chút sợ hãi:“Xem ra… ngươi thật sự rất coi trọng nha đầu ấy. Chỉ là, bốn mảnh hồn kia… rốt cuộc là của ai? Ngọc Chỉ Dương sao có thể nói ra? Hắn hận không thể giấu cả thiên hạ, để không ai biết đến, càng không ai có thể cản trở hắn! Hắn lạnh nhạt đáp:“Ngươi không cần biết. Thánh Nguyệt nhún vai:“Được thôi, ngươi không muốn nói thì ta cũng chẳng hỏi nữa. Vậy… chỗ ở của ta ngươi đã sắp xếp xong chưa? Không cho ta rời khỏi hoàng cung thì ít nhất cũng phải để ta sống ở một nơi tử tế một chút. Ta bị nhốt dưới kia bao nhiêu năm, suýt nữa đã mục xương rồi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương