Ngọc Chỉ Dương khẽ mỉm cười, nói:“Vậy chẳng bằng theo trẫm về kinh thành đi, được không?

Tiểu cô nương ngốc nghếch trợn tròn đôi mắt, hỏi:“Kinh thành có phải rất lớn không? Có nhiều món ngon nữa đúng không?

Ngọc Chỉ Dương khẽ gật đầu:“Phải, trẫm nhất định sẽ tìm cho ngươi thật nhiều món ngon, để ngươi không phải chịu đói nữa.

Kỳ thực, nàng ngốc này chẳng có ký ức gì về quá khứ, cũng không còn chút gì liên quan đến Lạc Thiên Tuyết, chỉ là đột nhiên hiểu được y lý mà thôi.Huống hồ, tâm trí nàng nay lại trong sáng thuần lương, cảm thấy Ngọc Chỉ Dương là hoàng đế, ắt hẳn là người tốt.

Vì vậy nàng liền nói ngay:“Được mà, ta theo người đi!