Tiểu Bao Tử đau đến muốn khóc, hai má sưng vù như bánh bao. Hắn gần như bật khóc thành tiếng — cái cô nương quái dị này rốt cuộc muốn lấy mạng người hay sao?! “Hu hu… vẫn là tỷ tỷ đối xử với ta tốt nhất… — Tiểu Bao Tử ôm mặt ấm ức nói. Hắn giơ tay che má, rấm rứt:“Các người ai cũng bắt nạt ta! Ta phải mách với tỷ tỷ! Thất Nguyệt hừ lạnh, chẳng thèm để ý:“Lớn tướng rồi còn mách tỷ tỷ! Nhanh lên! Gọi bằng hữu kỳ thú của ngươi ra! Không thì lát nữa Ngọc Chỉ Dương sẽ đánh vào đây mất! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương