Tử Dạ giận dữ lao tới, hai mắt đỏ ngầu, sát khí đằng đằng, như thể muốn nuốt sống Thất Nguyệt vậy!

Thất Nguyệt lập tức trốn sau lưng Lạc Thiên Tuyết, còn tiện tay vung ra một đoàn hắc khí vây lấy thân mình, khiến Tử Dạ không dám tới gần.

Tử Dạ vẫn không ngừng mắng:“Tiểu quỷ! Ngươi trốn sau lưng tiểu mỹ nhân thì tính là gì! Ra đây! Ngươi mau ra đây cho ta!

Thất Nguyệt thò đầu ra, bĩu môi nói:“Ta cũng đâu có nghĩ… ngươi lại là… lần đầu đâu nhé!! Ngươi đường đường là một quân vương mà lại chưa từng gần nữ sắc, liên quan gì đến ta chứ!

Lạc Thiên Tuyết đứng bên nghe mà thấy hỗn loạn, sao cảm giác mình không bắt kịp nhịp rồi?