Lạc Thiên Tuyết cũng chẳng nể mặt nàng, trừng mắt liếc nàng một cái.

Thất Nguyệt xưa nay không sợ trời, không sợ đất, ngay cả quỷ nàng còn từng gặp, trên đời này còn gì khiến nàng e ngại?Thế nhưng chỉ duy có ánh mắt băng lãnh kia của Lạc Thiên Tuyết lại khiến nàng cảm thấy… rùng mình.

Nữ tử tu luyện toái hồn, quả thật không dễ dây vào.

Thất Nguyệt xua tay, cười gượng:“Được rồi, ta không hỏi nữa. Hỏi thêm một câu, e rằng ngươi muốn giết ta rồi.

Lúc này, khí tức Lạc Thiên Tuyết mới dần ổn định, ánh mắt cũng nhu hòa hơn đôi chút.Nàng nói:“Như vậy mới đúng. Dù sao hắn… cũng là kẻ địch của ta.