Tử Dạ thì lại không lấy làm ngạc nhiên, nói: “Dựa vào thân phận của Tiểu Bao Tử, tên Trang Thiếu Hiền ấy chỉ e cũng coi hắn như một quân cờ mà thôi, chẳng hề tiếc nuối gì. Lạc Thiên Tuyết cụp mắt, trong lòng nhói lên một nỗi đau mơ hồ. Giờ nàng cũng đã chứng kiến không ít chuyện, cũng không còn dễ kinh ngạc nữa. Nàng như vậy còn đỡ, nhưng Tiểu Bao Tử tuổi còn nhỏ như thế mà cũng bị đối xử như vậy, thì sao có thể chấp nhận được? Nàng nói: “Ta muốn cứu Tiểu Bao Tử. Tiểu Bao Tử từng gọi nàng một tiếng tỷ tỷ, hôm nay dù thế nào nàng cũng phải cứu hắn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương