Tiểu Bao Tử nở một nụ cười với Lạc Thiên Tuyết, nhưng nụ cười ấy lại có phần kỳ quái. Lạc Thiên Tuyết hiện giờ vô cùng cảnh giác, thấy điểm khác thường nhỏ bé ấy liền lập tức dừng bước. Tiểu Bao Tử lại khôi phục vẻ mặt bình thường, hỏi: “Tỷ tỷ, sao tỷ không qua đây? Chẳng lẽ tỷ gặp đệ mà không vui à? “Tiểu Bao Tử, sao ngươi lại ở đây? Lạc Thiên Tuyết lên tiếng, giọng nói vẫn giữ được sự điềm tĩnh. Tiểu Bao Tử trầm ngâm một chút, sau đó cười toe toét, rồi chầm chậm bước về phía Lạc Thiên Tuyết. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương