Lạc Thiên Tuyết thở ra một hơi, nàng từng có kinh nghiệm nên biết rõ vết thương nơi bụng không phải chí mạng, chỉ là rách da chảy máu mà thôi.

Cánh cửa đá phía sau đã hoàn toàn khép kín, vật gì vừa trói chặt nàng cũng không còn thấy nữa. Nàng ngã xuống đất, chậm rãi chống tay ngồi dậy.

Tay nàng vẫn còn nắm chặt viên bích tỉ, lập tức đeo lại vào cổ, phòng khi lại xảy ra điều gì bất trắc.

Nhưng khi nàng xoay người nhìn quanh, liền phát hiện nơi này vô cùng trống trải, phía sau là một gốc đại thụ cao lớn.

Thế nhưng đại thụ ấy không có lá, chỉ chi chít những cành khô và dây leo, trơ trọi mọc giữa quảng trường dưới lòng đất, quỷ dị vô cùng.