Ai ngờ Lạc Thiên Tuyết lần này lại lo xa rồi — con đại điêu kia quả thực là linh cầm ngàn dặm, bay thẳng không ngơi, lại không bị địa hình ngăn trở, đường bay càng thêm thông suốt. Tiểu Bao Tử thì trông có vẻ đã quen từ lâu, một tay bám lấy lông vũ của đại điêu, tay kia thì cầm bánh bột chiên, ăn tới miệng bóng nhẫy. Lạc Thiên Tuyết nhìn bộ dạng của hắn, vừa buồn cười lại vừa dở khóc dở cười. Bên tai chỉ toàn là tiếng gió rít vù vù, nói thật thì đây là lần đầu nàng trải qua cảm giác kích thích đến thế, may mà nàng không sợ độ cao, chứ không thì chắc đã sợ đến phát khóc rồi. Lúc này, Tiểu Bao Tử chồm người nhìn xuống dưới, vì họ bay không quá cao nên có thể nhận ra địa hình. Hắn bất chợt reo lên: “Tỷ tỷ! Đây chính là nơi ta từng sống đó! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương