Tử Dạ cũng trợn tròn mắt, nhìn Tiểu Bao Tử trong nháy mắt đã biến mất, liền dừng bước lại:“Cái… cái quỷ gì thế này? Sao lại nuốt người ta dễ như thế? Lạc Thiên Tuyết cũng sững người, không ngờ Tiểu Bao Tử lại xảy ra chuyện ở nơi này. Đôi mắt to của con thủy quái cũng đang trừng trừng nhìn bọn họ, như thể đang muốn báo thù. Nó đột nhiên lao vút tới lần nữa, mà mục tiêu rõ ràng là Lạc Thiên Tuyết — vừa rồi chính là nàng đã hạ châm! Lạc Thiên Tuyết vội vàng tránh né, trong lòng đau xót. Tiểu Bao Tử đáng yêu hiểu chuyện đến vậy, mà lại chết một cách thảm như thế, thực sự quá bi ai. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương