Chiến Vân Ca cũng không dài dòng, đưa tiễn Lạc Thiên Tuyết ra khỏi Huyền tộc. Từ Huyền tộc đến tiểu trấn cũng phải mất chừng một canh giờ đi đường, Lạc Thiên Tuyết cất bước vô cùng nhanh chóng, trong lòng nàng luôn có cảm giác bất an. Quả nhiên chưa đi được bao lâu, một trận gió dữ rít lên, cỏ cây xao động. Nàng lập tức dừng lại, lặng lẽ lắng nghe động tĩnh xung quanh. Ngay trong khoảnh khắc ấy, một luồng kình phong đánh thẳng tới! May mà nàng kịp thời nghiêng mình tránh đi, nếu không thì đã táng mạng ngay tại chỗ! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương