Lạc Thiên Tuyết lại chẳng nghĩ như vậy, võ công của Vũ Mị rõ ràng cao hơn nàng một bậc, nếu không phải nhờ chiêu vừa rồi, nàng căn bản không thể thoát thân.

Giờ phút này nàng cũng chẳng rảnh để truy hỏi, chỉ ôm lấy Tiểu Bao chạy thục mạng về phía trước. May thay phía trước là một mảnh rừng nhỏ, có thể mượn tàng cây che giấu hành tung.

Nàng chẳng biết Vũ Mị có phát hiện hay không, chỉ biết mình đã chạy được một quãng, bốn phía toàn là cây cối rậm rạp, nhất thời hẳn khó mà bị phát hiện.

“Ngươi nhận ra người vừa rồi sao? Lạc Thiên Tuyết vừa hỏi vừa đặt Tiểu Bao xuống.

Tiểu Bao đáp: “Phải đó, nàng ta hung lắm.