Không ai có thể ngờ được — Chiến Liên Cảnh lại là kẻ giả què suốt bao năm! Ánh mắt Ngọc Chỉ Dương thoáng biến đổi, trông thấy Chiến Liên Cảnh đáp xuống đất, trong tay còn cẩn thận bảo hộ lấy viên xá lợi, lòng hắn rối bời, phức tạp. Hắn khẽ mím môi, dường như giờ khắc này cũng đã hiểu ra, vì sao Lạc Thiên Tuyết lại chọn Chiến Liên Cảnh? Hắn không nhịn được bật cười — cười chính mình ngu muội, e rằng Lạc Thiên Tuyết đã sớm biết tất cả từ lâu rồi... Chiến Liên Cảnh cầm lấy viên xá lợi, thấy mọi người nhất thời đều kinh hãi đứng yên không dám động thủ, liền ung dung thong thả đi xuống bậc đá. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương