Tay Lạc Thiên Tuyết vẫn không dừng lại, đầu cũng không ngẩng lên, chỉ lạnh nhạt hỏi:“Vậy ta có cần giết người diệt khẩu không? Trần Nhuệ rụt cổ lại, có phần sợ hãi. Hắn lấy hết can đảm, nói:“Ngươi là... là Lạc Thiên Tuyết, chính là cô nương Quỷ y kia! Có đúng không?! Hắn rõ ràng rất kích động — trước đây từng nghe nói Lạc Thiên Tuyết đã chết, hắn đã buồn bã suốt một thời gian.Dù gì nàng cũng là một nhân tài hiếm có. Tuy từng bị nàng đánh bại, nhưng hắn luôn tâm niệm rằng học vấn là vô tận, thật lòng muốn tìm hiểu bí quyết luyện đan của nàng. Giờ phút này biết được Lạc Thiên Tuyết vẫn sống và còn đang ở ngay trước mặt mình — làm sao hắn không vui cho được? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương