Nàng cau mày, nhìn Tử Dạ nói: “Chuyện này dường như chẳng liên quan gì đến ngươi cả, đúng không? Ngươi đến Vương phủ náo loạn làm gì? Bây giờ làm ầm ĩ đến mức Chiến Liên Cảnh cũng không làm bánh cho ta ăn nữa rồi. Lạc Thiên Tuyết lộ rõ vẻ bất mãn. Tử Dạ sững sờ, gần như muốn khóc nhưng không có nước mắt. Đúng là nàng đang bảo vệ phu quân của mình mà, ngay cả lời nói cũng mang theo thái độ thiên vị như vậy. Thế nhưng, hắn cũng quên mất một điều, Lạc Thiên Tuyết chưa bao giờ có thái độ tốt với hắn cả. Bây giờ tự than thân trách phận đúng là có chút quá mức rồi. Trong khi đó, Hạo Nguyệt và Truy Tinh còn kinh ngạc hơn. Không ngờ rằng Chiến Liên Cảnh và Lạc Thiên Tuyết đã xem như thành phu thê, nhưng lại chưa từng thực sự viên phòng. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương