Lạc Thiên Tuyết khẽ cười, đưa tay trêu chọc con mèo nhỏ.

Con mèo ngửi ngửi người nàng, sau đó bất ngờ nhảy vào trong lòng nàng.

Ân Tô Tô thấy vậy thì sững sờ, “Sao nó lại thân thiết với ngươi vậy?”

Lạc Thiên Tuyết cũng lấy làm tò mò, hỏi: “Mèo con thân với ta thì có gì lạ? Tô Tô, mèo này ngươi lấy từ đâu thế? Thì ra trong thời gian bế quan, ngươi lại nuôi mèo à? Xem ra ngươi thật sự rất biết hưởng thụ đấy.”

Ân Tô Tô nheo mắt nhìn con mèo, giọng điệu có chút hờ hững: “Con mèo này ta vô tình nhặt được. Nếu ngươi thích thì cứ giữ lấy chơi mấy ngày.”