Chiến Liên Cảnh để mặc nàng làm theo ý thích, thuận tay xoa đầu nàng, nhẹ giọng nói: “Nhưng nếu đến lúc cần thiết, ta vẫn mong nàng có thể ra tay.” Lạc Thiên Tuyết khẽ đáp một tiếng, tảng đá trong lòng cũng theo đó mà hạ xuống. Chiến Liên Cảnh nhìn nàng, bất giác nở nụ cười. Ý cười ấy mang theo vài phần mê hoặc, khiến lòng người ngứa ngáy. Lạc Thiên Tuyết mím môi, máu nóng bất giác dồn lên não, nàng liền chủ động hôn hắn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương