Lạc Thiên Tuyết khẽ cười, nói:“Hắn biết ta ở trong tay ngươi, tất nhiên sẽ đến cứu ta. Tử Dạ nhẹ lắc đầu:“Nàng cũng thật ngây thơ. Nàng có biết ta đã tung tin về Vu Dao ra ngoài hay không? Ta biết hắn và Vu Dao tất có ân oán, nếu không cũng chẳng phải hao tâm khổ tứ tìm nàng ta suốt bao năm qua. Ta đoán, hắn nhất định sẽ đi tìm Vu Dao trước. Bởi lẽ nếu bỏ lỡ cơ hội này, về sau muốn tìm nàng ta e là khó càng thêm khó. Ngực Lạc Thiên Tuyết chợt nghẹn lại. Hóa ra Tử Dạ đã bày sẵn cục diện này. Giờ phút này, nàng không dám chắc Chiến Liên Cảnh có thực sự đến cứu mình hay không. Rốt cuộc, Vu Dao quan trọng hơn hay nàng quan trọng hơn? Sắc mặt Lạc Thiên Tuyết dần thay đổi, điều này càng khiến Tử Dạ hài lòng. Hắn vốn chẳng ưa gì Chiến Liên Cảnh, vậy thì nếu Lạc Thiên Tuyết cũng không thích hắn nữa, chẳng phải là chuyện tốt sao? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương