Lạc Thiên Tuyết thoáng ngây người trong giây lát. Nàng quay đầu nhìn nam nhân kia, trong đôi mắt phượng của hắn ẩn chứa ý cười, dáng vẻ yêu mị đến mức khiến người khác khó có thể rời mắt. Hắn thấy nàng cứ nhìn mình chăm chú, khóe môi khẽ nhếch lên, chậm rãi nói: “Ngươi cứ nhìn chằm chằm ta làm gì? Cầm nghệ của ngươi tệ đến vậy, chẳng lẽ trước đây không học hành tử tế sao?” Lạc Thiên Tuyết thản nhiên đáp: “Ta vốn không thích cầm kỳ thư họa.” Ngón tay nam nhân kia khựng lại, hắn nhướn mày hỏi: “Vậy ngươi thích gì?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương