Lạc Thiên Tuyết thoáng dừng lại, liếc nhìn Hạo Nguyệt, thấy nàng ta tràn đầy lo lắng nhưng vẫn giữ thái độ thẳng thắn nói ra suy nghĩ của mình. Nàng cúi mắt, không đáp. Hạo Nguyệt thở dài, nói:“Vốn dĩ vương gia vẫn có thể khống chế cảm xúc, nhưng khi biết tin cô sẽ trở thành thái tử phi, hắn đã không thể kiềm chế được nữa.” Trong lòng Lạc Thiên Tuyết thoáng dâng lên một tầng phiền muộn. Thật ra, nàng cũng không muốn gả cho Ngọc Cô Hàn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương