Giờ trong phòng chỉ còn lại hai người.

Lạc Thiên Tuyết cảm thấy lòng bàn tay hơi rịn mồ hôi, nhưng ngoài mặt vẫn vô cùng bình tĩnh.

Dù sao thì nàng cũng đã trải qua không ít sóng gió, chỉ một Chiến Liên Cảnh, há có thể khiến nàng nao núng?

Lúc này, hắn lại lên tiếng trước:“Ngươi định cứ đứng đó mãi sao?”

Lạc Thiên Tuyết hơi sững người—hắn thế mà lại chủ động nói chuyện với nàng trước?