Lạc Thiên Tuyết vừa uống trà, suýt chút nữa đã bị sặc. Nàng trừng mắt nhìn Lạc Vĩnh Thành—làm cha kiểu gì mà lại nói năng như thế chứ!? Sắc mặt nàng có chút khó coi, nhưng Lạc Vĩnh Thành dường như vẫn chưa nhận ra điều gì không ổn. Lạc Thiên Tuyết lạnh giọng nói:“Cha, nếu vậy chi bằng con hủy dung luôn đi, thế thì cha chẳng cần phải lo lắng nữa, ngay cả ưu điểm duy nhất cũng không còn.” Hiện tại trên mặt nàng vẫn còn lưu lại chút vết hồng nhạt, nhưng làn da trắng nõn, mịn màng, khiến vết hồng kia chẳng hề ảnh hưởng chút nào. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương