Có bị giám sát thì cũng chẳng sao, Lạc Thiên Tuyết chẳng hề sợ hãi. Nàng quả thực đã mắc bệnh truyền nhiễm, không hề nói dối.

Những cung nữ ở lại đây cũng chỉ tự chuốc lấy rắc rối mà thôi. Dù sao nàng cũng đã nói rõ ràng, còn ai có nghe hay không, nàng chẳng quan tâm.

Chưa đến một buổi chiều, mặt những cung nữ đó đã sưng lên. Tuy chưa nổi mẩn đỏ, nhưng rõ ràng đã bị lây bệnh.

Lúc này, các cung nữ chẳng còn tâm trí nào để chăm sóc Lạc Thiên Tuyết, vội vàng sai người đi tìm thái y.

Thái giám nhìn cảnh tượng ấy cũng kinh ngạc vô cùng. Định tiến lên bắt mạch thì Lạc Thiên Tuyết đã lên tiếng: