Lạc Vĩnh Thành vui mừng như vậy khiến Thanh Dương không khỏi bất ngờ. Hắn cẩn thận hỏi:“Tướng quân, chuyện này…” Lạc Vĩnh Thành vẫn cười, phấn khởi nói:“Ta đã nói rồi mà, con gái ta sao có thể là kẻ vô dụng? Ban đầu bái Nguyên Thiên Tứ làm sư phụ cũng không tệ, nhưng bây giờ xem ra, có lẽ Nguyên Thiên Tứ mới là người nên bái nó làm sư phụ! Đây là chuyện đáng tự hào, ta phải đi tế tổ! Tằng thúc, chuẩn bị ngay!” Thanh Dương ngơ ngác, cảm thấy mọi chuyện đang đi theo một hướng hoàn toàn không ngờ tới. Tằng thúc đã bắt đầu chuẩn bị, còn Lạc Vĩnh Thành cũng sẵn sàng đi cúng tổ tiên. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương