Lạc Thiên Tuyết gần như không thể cử động nổi. Gương mặt của Thanh Thanh không hề có tổn thương nào, dường như cố ý để người khác nhận ra nàng chính là hoa khôi của Di Hồng Viện. Nhưng cơ thể và tứ chi của nàng ta lại be bét máu, nhuộm đỏ cả y phục, hơi thở mong manh như chỉ còn lại một chút sinh khí cuối cùng. Lạc Thiên Tuyết không thể phân định rõ cảm xúc của mình lúc này. Bản năng đầu tiên chính là muốn lao tới cứu người. Thế nhưng phía trước có vài thị vệ Phong Ảnh đang canh giữ, nàng tuyệt đối không thể xông lên bằng sức lực của mình. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương