Lạc Thiên Tuyết khẽ đáp một tiếng, không còn để ý đến chuyện của mình nữa mà vội vã đi tìm Nguyên Thiên Tứ.

Khi kéo được Nguyên Thiên Tứ đến cửa, nàng liền thấy Chiến Liên Cảnh đã lên xe ngựa từ lâu, lúc này chỉ chờ bọn họ.

Bị gọi dậy từ sáng sớm, Nguyên Thiên Tứ vốn đã chẳng vui vẻ gì, nay lại bị Lạc Thiên Tuyết kéo lên xe, vừa ngồi xuống đã thấy gương mặt u ám của Chiến Liên Cảnh, hắn không nhịn được mà nói: “Chiến vương gia, ngài đừng làm bộ mặt như người chết thế chứ, sẽ không có chuyện gì đâu.

Lúc này, xe ngựa đã nhanh chóng lao đi, Nguyên Thiên Tứ còn chưa ngồi vững, suýt chút nữa ngã xuống.

Lạc Thiên Tuyết vội kéo hắn lại, tiện thể lườm một cái.