Sắc mặt Tưởng Cao Nhiên lập tức tái nhợt, không thể tin nổi Ôn Nguyệt Thanh lại có thể trở về kinh nhanh như vậy. Không có lệnh điều động, không có thánh chỉ của Hoàng thượng, nàng lấy đâu ra gan? Hành động này, khác nào mưu phản? Tưởng Cao Nhiên muốn mở miệng dâng sớ buộc tội, nhưng lời đến miệng lại không thể thốt ra, không nói được một chữ. Ai trong triều cũng biết, đối thủ của ông là Ôn Nguyệt Thanh, và hầu như quan viên nào từng đối đầu với nàng đều không có kết cục tốt đẹp. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương