Sau khi Tiêu Phong trúng độc và bị bắt, hắn bị giam trong một chiếc lồng sắt, tay chân đều bị khóa chặt bằng dây xích lớn. Chiếc lồng sắt này vốn được dùng để nhốt mãnh thú, từng thanh sắt to bằng cánh tay trẻ con. Bên ngoài lồng sắt có hơn một trăm cấm vệ doanh canh giữ, mỗi người đều cầm trường mâu trong tay, chỉ cần Tiêu Phong có chút động tĩnh, bọn họ có thể lập tức đâm từ bốn phương tám hướng. Bên ngoài vương phủ, đích thân Gia Luật Hồng Cơ dẫn theo thân binh bao vây kín kẽ, ngay cả một giọt nước cũng khó lọt qua. Hắn lo lắng quân đội Nam Viện Đại Vương phủ vẫn trung thành với Tiêu Phong nên đã điều toàn bộ binh mã ra khỏi thành, thay thế bằng quân đội của chính mình. Trong tình huống này, dù võ công Tiêu Phong có cao cường đến đâu, nếu không có ngoại lực trợ giúp thì cũng gần như không thể trốn thoát. Tiêu Phong sau khi trúng độc vẫn kiên cường chống chọi suốt một ngày, đến khi chất độc trong cơ thể dần tan, nội lực mới từ từ khôi phục. Nhưng dù có hồi phục, hắn cũng chẳng thể thoát khỏi nơi này, nghĩ nhiều cũng vô ích, thế nên hắn chẳng buồn bận tâm, chỉ lo ăn uống, ngủ nghỉ. Quân đội Liêu quốc tôn kính Tiêu Phong là một anh hùng nên dù không nới lỏng việc trông coi, họ vẫn đáp ứng mọi yêu cầu của hắn, ngoại trừ việc thả hắn ra. Thức ăn, rượu thịt lúc nào cũng có đủ. Gia Luật Hồng Cơ không đích thân đến gặp Tiêu Phong nhưng mỗi ngày đều sai bốn tên thuyết khách đến khuyên bảo hắn, nói rằng Hoàng đế Liêu quốc rộng lượng, luôn coi trọng tình huynh đệ, chỉ cần hắn thật lòng hối cải thì vẫn có thể tiếp tục làm Nam Viện Đại Vương. Bọn chúng còn nhấn mạnh rằng Hoàng đế Liêu quốc có ơn sâu nặng với hắn, hắn nên biết ơn mà đáp lại. Tiêu Phong chẳng buồn quan tâm, mỗi ngày chỉ lo uống rượu, ăn thịt. Thời gian trôi qua hơn một tháng, bốn tên thuyết khách này vẫn đến mỗi ngày, lặp đi lặp lại những lời lẽ cũ rích, chẳng màng có tác dụng hay không, cứ như đang hoàn thành nhiệm vụ được giao. Ban đầu Tiêu Phong cũng không để ý, nhưng lâu dần, hắn ngửi ra mùi bất thường. Suy nghĩ một hồi, hắn liền hiểu rõ mưu đồ của Gia Luật Hồng Cơ. Hắn ta hẳn đã điều động binh mã, chuẩn bị tiến quân về phía Nam. Việc mỗi ngày sai người đến khuyên nhủ chẳng qua chỉ là để giữ chân hắn, phòng ngừa hắn vì không chịu được nhục nhã mà tự sát. Gia Luật Hồng Cơ cho rằng mình là một bậc anh hùng, muốn thân chinh đại Tống để chứng minh rằng dù không có Tiêu Phong, hắn vẫn có thể chinh phục được giang sơn, sau đó quay về đắc ý khoe khoang với Tiêu Phong. Tiêu Phong bỗng hỏi: “Đại quân đã qua sông Hoàng Hà chưa?” Bốn tên thuyết khách đưa mắt nhìn nhau, biết rằng Tiêu Phong đã đoán được nên cũng không giấu diếm nữa. Một tên trong số đó đáp: “Đại quân vẫn chưa xuất phát, nhưng trong vòng hai ngày nữa chắc chắn sẽ lên đường. Qua Hoàng Hà đối với đại quân của chúng ta chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.” Tiêu Phong gật đầu: “Vậy là vẫn chưa xuất phát.” Tối hôm sau, bốn tên thuyết khách lại đến. Đám thân binh canh giữ Tiêu Phong đã quá ngán ngẩm với bọn chúng. Suốt hơn một tháng nay, ngày nào cũng nghe những lời khuyên nhủ lặp đi lặp lại, đến mức ngay cả trong giấc ngủ cũng bị ám ảnh. Vì thế, bọn họ vô thức đứng xa thêm vài bước. Dù sao thì suốt thời gian qua, Tiêu Phong chưa từng phản kháng hay có ý định trốn thoát, đứng xa một chút cũng chẳng sao. Quả nhiên, một tên thuyết khách lại bắt đầu cất giọng khuyên nhủ, vẫn là những lời cũ rích, nói mãi không dứt. Nhưng ba tên còn lại thì khác, lần này chúng không hề lên tiếng như mọi khi. Tiêu Phong lấy làm lạ, ngẩng đầu nhìn về phía ba người đó thì thấy một trong số họ khẽ nháy mắt với hắn, môi mấp máy không thành tiếng, nhưng hắn đọc được khẩu hình: “Yên tâm chờ đợi, trời tối hành động.” Tiêu Phong giật mình, nhưng hắn nhanh chóng trấn tĩnh, vờ như không có gì xảy ra, tiếp tục uống rượu. Khi màn đêm dần buông xuống, đám thân binh chuẩn bị thắp đèn lồng thì ba tên thuyết khách im lặng bấy lâu nay bỗng hành động. Nhờ bóng tối che phủ, họ nhanh chóng di chuyển quanh lồng sắt, thân ảnh lướt qua như tia chớp. Trong chớp mắt, hơn một trăm thân binh đều bị điểm huyệt, không thể động đậy. Tên thuyết khách vẫn đang thao thao bất tuyệt khi nãy giờ đây toàn thân đổ mồ hôi lạnh, không dám nhúc nhích. Hắn từng chịu sự tra tấn của Sinh Tử Phù, nỗi đau ấy đến giờ vẫn còn ám ảnh, hắn không muốn trải qua lần nữa. “Tiêu huynh.” Nghe giọng nói ấy, Tiêu Phong lập tức nhận ra, hắn không kìm được xúc động, giọng nghẹn lại: “Lâm huynh đệ!” Người đến chính là Lâm Bình An, đi cùng với Vương Ngữ Yên và Thiên Sơn Đồng Lão. Ban đầu, theo kế hoạch của Thiên Sơn Đồng Lão, họ sẽ trực tiếp xông vào thành giết chết Gia Luật Hồng Cơ, thừa dịp quân đội rối loạn rồi mới cứu Tiêu Phong. Nhưng Lâm Bình An lại cho rằng nếu làm vậy, chiến tranh sẽ kéo dài vô tận, thậm chí Tiêu Phong có thể mất mạng ngay trong lúc hỗn loạn. Vì thế, họ quyết định trước tiên phải giải cứu hắn. Việc cứu người cũng không quá phức tạp, chỉ cần giả dạng thuyết khách là được. Lâm Bình An từng học thuật dịch dung từ A Châu. Mà thuật dịch dung của A Châu thì vô cùng tinh xảo, giả ai giống người đó. Trong nguyên tác, nàng từng giả làm Tiêu Phong, từng giả Đoàn Chính Thuần, đến cả những người thân cận bên cạnh cũng không nhận ra. Vậy thì làm sao Lâm Bình An có thể bỏ qua tuyệt kỹ này của nàng được? Lâm Bình An bắt giữ bốn tên thuyết khách kia, giết một tên trước để thị uy, sau đó hỏi ba tên còn lại ai muốn giúp hắn cứu Tiêu Phong. Tên đầu hàng nhanh nhất được giữ lại, hai tên kia bị giết luôn. Sau đó, Lâm Bình An gieo Sinh Tử Phù lên kẻ còn lại, khiến hắn chịu đủ dày vò, đau đớn đến mức suýt đập đầu tự sát mới chịu dừng. Hắn nói với tên thuyết khách rằng, một khi Sinh Tử Phù phát tác, mỗi ngày cơn đau sẽ tăng lên, kéo dài đủ tám mươi mốt ngày, sau đó dần suy giảm. Nhưng sau tám mươi mốt ngày, cơn đau lại bắt đầu từ đầu, cứ thế lặp đi lặp lại, vĩnh viễn không dứt. Tên thuyết khách sợ đến mức hồn bay phách lạc, Lâm Bình An nói gì hắn cũng không dám phản kháng, lập tức răm rắp nghe theo. Lâm Bình An cười nói: “Tiêu huynh, đừng kích động, một khi ta đã đến, nhất định sẽ không để huynh gặp chuyện. Tiêu Phong xúc động: “Lâm huynh đệ, sao ngươi lại đến đây? Lâm Bình An đáp: “Là nhờ thân binh của huynh. Hắn tiếp tục: “Mười tám thân binh của huynh đều là hảo hán, biết huynh bị giam, bọn họ lập tức lên đường đến Đại Tống cầu cứu ta. Đáng tiếc, bọn họ bị Hoàng đế Liêu quốc phát hiện, sai quân truy sát. Cuối cùng chỉ còn lại hai người sống sót chạy được đến Đại Tống, may mắn gặp được Ngô trưởng lão của Cái Bang cứu giúp. Tiêu Phong nghe xong, nước mắt không kìm được mà lăn dài trên má. Lâm Bình An mở lồng sắt, vận chân khí chém đứt dây xích trói tay chân Tiêu Phong. “Hai thân binh đó chia ra hành động. Một người được Ngô trưởng lão phái đến Cô Tô tìm ta, người còn lại thì tự mình đến Nam Kinh do thám tình hình. Sau khi điều tra ra nguyên nhân huynh bị giam là do can gián Hoàng đế Liêu quốc không nên nam phạt Đại Tống, Ngô trưởng lão lập tức dùng ‘Thanh Trúc Lệnh’ của Cái Bang, hiệu triệu quần hùng trong thiên hạ đến cứu huynh. Lâm Bình An nói tiếp: “Ta đi đến Nhạn Môn Quan, gặp các huynh đệ Cái Bang cùng quần hùng đang tập hợp, nhưng các cao tăng Thiếu Lâm cùng hai vị huynh đệ của huynh vẫn chưa đến. Ta liền bảo rằng ta sẽ đi trước thám thính tình hình, tiện thể tìm cơ hội cứu huynh. Khi đến Nam Kinh, ta phát hiện có thể lợi dụng bốn tên thuyết khách này nên lập tức hành động. Tiêu Phong xúc động không nói nên lời, không ngờ hắn thân là người Khiết Đan, vậy mà quần hùng thiên hạ vẫn nguyện ý mạo hiểm tính mạng để cứu hắn. Lâm Bình An tìm một tên thân binh có vóc dáng tương tự Tiêu Phong, dịch dung hắn thành Tiêu Phong, nhốt vào trong lồng sắt, khoác dây xích lên người. Nhìn thân hình trong lồng sắt gần như giống mình như đúc, Tiêu Phong có chút sững sờ. Sau đó, Lâm Bình An thắp đèn trong phòng giam, điểm huyệt tên thuyết khách kia rồi vứt hắn vào một góc, nói: “Huyệt đạo của ngươi sẽ tự giải sau một canh giờ. Nếu ngươi may mắn sống sót, hãy đến Trường Xuân Trang ở Cô Tô, Giang Nam trong vòng một năm, ta sẽ giúp ngươi giải trừ Sinh Tử Phù. Còn nếu ngươi chết thì coi như số ngươi không may. Nói xong, Lâm Bình An cùng Vương Ngữ Yên, Thiên Sơn Đồng Lão và Tiêu Phong (đã dịch dung thành thuyết khách) ung dung rời khỏi Nam Viện Đại Vương phủ. Ra khỏi vương phủ thì dễ rồi. Bốn tên thuyết khách đều có thẻ lệnh, cầm theo thẻ lệnh này là có thể ra khỏi thành. Dù có bị chặn lại vì cổng thành đã đóng vào ban đêm, điều đó cũng chẳng thể cản nổi bốn người họ. Dù sao thì cả bốn đều là cao thủ tiên thiên, trong đó Thiên Sơn Đồng Lão còn là đại tông sư, một bức tường thành chẳng thể nào ngăn được họ. Khi bốn người Lâm Bình An và Vương Ngữ Yên đã rời khỏi thành trong đêm, cả Nam Kinh vẫn chưa có bất kỳ động tĩnh nào. Ngoại trừ những binh lính canh giữ Tiêu Phong và tên thuyết khách kia, không ai biết rằng Tiêu Phong đã trốn thoát.