Độc Cô Phượng đã mang thai. Trong khi Vương Ngữ Yên tạm thời chưa muốn có con, nếu cần một người thừa kế, thì đương nhiên chỉ có thể chọn Độc Cô Phượng.

Khi biết mình có thai, Độc Cô Phượng vô cùng vui mừng. Nàng vốn còn lo lắng không biết có phải do Lâm Bình An không được hay không, nếu không thì tại sao tỷ tỷ lại lâu như vậy mà chưa có con. Nhưng bây giờ thì không cần lo nữa rồi, vấn đề không phải do Lâm Bình An, mà là do tỷ tỷ.

Vì Độc Cô Phượng đã mang thai, nên việc tổ chức hôn lễ cũng cần được đưa vào kế hoạch. Dù sao nàng cũng là con gái của gia chủ Độc Cô thế gia – một trong Tứ Đại Môn Phiệt, không thể để đến khi sinh con rồi mà vẫn chưa có danh phận, cứ theo bên cạnh Lâm Bình An như một thị thiếp được.

Sau khi xác nhận chuyện mang thai, Lâm Bình An lập tức sai người cấp tốc mang tin về Độc Cô thế gia ở Đại Hưng, trong khi bản thân dẫn theo Vương Ngữ Yên, Độc Cô Phượng, Thạch Thanh Huyền và Lỗ Diệu Tử cùng nhau lên đường đến Đại Hưng.

Khi Du Chử Hồng nhận được tin Độc Cô Phượng mang thai, bà bật cười ha hả, trong lòng vô cùng phấn khích. Vương Ngữ Yên theo Lâm Bình An bao nhiêu năm nay mà chưa có thai, còn Độc Cô Phượng vừa mới chung phòng với Lâm Bình An không bao lâu đã có tin vui. Điều này chứng tỏ Vương Ngữ Yên không thể mang thai! Nếu vậy, cho dù sau này nàng có làm hoàng hậu đi chăng nữa thì đã sao? Vẫn không thể lung lay được vị thế của Độc Cô Phượng, người đã sinh trưởng tử cho Lâm Bình An.