Lâm Bình An đã khắc sâu vào tâm trí Cầu Trọng và Từ Tử Lăng suy nghĩ rằng thế gia sĩ tộc không phải người tốt. Xem ra sau này Sư Phi Huyên muốn dùng lời lẽ để thuyết phục Từ Tử Lăng làm thuyết khách cho Lý Thế Dân cũng chẳng dễ dàng. Nếu đến thế mà y vẫn bị lừa, thì đúng là loại liếm chó vô địch rồi. “Công tử.” Trên đường đi, Cầu Trọng và Từ Tử Lăng suy nghĩ rất nhiều. Khi gần đến Lư Giang, hai người cưỡi ngựa tiến lên trước, hỏi:“Có cách nào chấm dứt sự thống trị của thế gia, không để bọn họ tiếp tục làm điều ác nữa không?” “Các ngươi muốn đối địch với thế gia sao?” Lâm Bình An hỏi. “Bọn họ quá tàn ác.” Cả hai nghiến răng căm phẫn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương