Vào trong tiệm, Mạnh Nhược lấy bột bánh đã ủ từ tối qua ra khỏi tủ lạnh, bắt đầu tạo hình. Đợi bột lên men lần hai xong, cô sẽ lần lượt đưa vào lò nướng. Làm bánh và nướng bánh đều cần kỹ thuật, Du Triệt không giúp gì được, nhưng anh cũng không muốn đi làm ở xưởng điện tử quá sớm, bèn hỏi cô có việc gì cần anh làm không. Nghĩ một lúc, Mạnh Nhược nhớ ra hôm nay cô sẽ nướng nhiều loại bánh giá 5 hào, 1 đồng, 1 đồng 5 và 2 đồng, nhưng vẫn chưa làm bảng giá. Chữ của Du Triệt rất đẹp, việc này giao cho anh là hợp lý nhất. Cô lấy giấy ra, ghi lại tên từng loại bánh và giá cả, rồi đưa cho anh chép lại để làm bảng giá. Khi mẻ bánh croissant đầu tiên chín, cô xếp một vài cái lên đĩa, rót hai ly sữa. Trời lạnh, uống sữa nguội không tốt cho dạ dày, cô còn để ly sữa vào nước nóng để làm ấm. Xong xuôi, cô bưng bánh và sữa đến trước mặt Du Triệt. Đây chính là bữa sáng của hai người. Croissant vừa nướng xong, vỏ ngoài hơi giòn, bên trong lại mềm xốp, thơm nức. Ăn sáng xong, Mạnh Nhược lại quay vào bếp tiếp tục nướng bánh, còn Du Triệt sau khi viết xong bảng giá thì cũng vào trong, lặng lẽ đứng nhìn cô làm việc. Dù không giúp gì được, chỉ cần nhìn cô thôi, anh cũng cảm thấy rất vui. Anh ở lại tiệm đến gần giờ làm mới rời đi, chạy đến nhà máy điện tử số 3. Hôm nay, chỉ có một mình Mạnh Nhược trông tiệm, nên cô không ra ngoài mời khách thử bánh như hôm qua nữa. Hơn nữa, cô cũng đã điều chỉnh cơ cấu sản phẩm, bổ sung thêm nhiều loại bánh phổ biến trên thị trường, đồng thời giảm số lượng bánh ngọt nhỏ. Dựa vào số liệu bán hàng ngày hôm qua, cô phát hiện không phải cứ nhiều sản phẩm mới là tốt. Việc ra mắt sản phẩm mới cần có nhịp độ nhất định, ví dụ như cố định ngày mỗi tuần. Bánh hoặc bánh ngọt mới có thể được thử nghiệm trong một tuần. Bán không tốt thì loại bỏ, bán tốt thì giữ lại. Hiện tại, bánh croissant có giá 5 hào, bánh sandwich nhân kem sữa có giá 1 đồng. Bánh sandwich loại này được làm theo công thức phổ biến, bánh sau khi nướng được cắt đôi, rồi phết một lớp nhân kem sữa dày. Ngoài ra, cửa hàng còn một loại sandwich giá cao hơn, sử dụng bánh mì sữa, kẹp trứng rán, giăm bông và chà bông, sau đó cắt thành hình tam giác và gói bằng giấy sáp. Bánh “sâu lông” giá 1 đồng 5, còn bánh nhân kem có giá 2 đồng. Bánh nhân kem sau khi nướng được cắt đôi nhưng không cắt rời, mặt ngoài phết mật ong rồi lăn qua dừa nạo, cuối cùng phết một lớp kem dày ở giữa. Như vậy, bánh nhân kem đã hoàn thành! Bánh mì kem tuy có cách làm đơn giản nhưng vẫn luôn được mọi người yêu thích. Lớp bánh mì mềm xốp kết hợp với kem tươi ngọt mịn, cắn một miếng cũng đủ làm tâm trạng trở nên vui vẻ. Những loại bánh chính của tiệm, Mạnh Nhược đều cắt ra từng phần nhỏ, đặt lên đĩa rồi bày ở tủ kính để khách hàng thử miễn phí. Tiệm bánh mở cửa từ sớm, nhiều người đạp xe đi làm bụng còn đói, ngửi thấy mùi bánh thơm phức liền dừng xe, tò mò ghé vào xem thử. Khi con người đói, khả năng chống lại đồ ăn ngon sẽ giảm xuống mức thấp nhất, huống hồ lại là những chiếc bánh vừa thơm nức vừa trông hấp dẫn như thế. Hầu như ai bị mùi bánh dẫn dắt bước vào tiệm cũng khó lòng ra về tay không. Dù ít nhất, họ cũng sẽ bỏ ra năm xu để mua một chiếc bánh sừng bò. Với chiến lược bổ sung thêm nhiều loại bánh giá thấp, tiệm bánh “Tư Điềm” lại thu hút thêm một nhóm khách hàng mới—những người chỉ tập trung mua bánh giá năm xu hoặc sandwich một đồng. Còn những khách có điều kiện tài chính tốt hơn thì sẽ tự động chọn các loại bánh có mức giá cao hơn, trông tinh tế hơn, chẳng hạn như bánh từ ba đồng trở lên hoặc các loại bánh ngọt nhỏ. Dù thế nào đi nữa, sau lần điều chỉnh giá cả và sản phẩm này, cả hai nhóm khách hàng đều đã được Mạnh Nhược nắm trong tay. Tiệm bánh “Tư Điềm” làm ăn phát đạt, ngược lại, tiệm bánh nhà họ Cao lại rơi vào cảnh ế ẩm. Vì việc buôn bán ngày càng sa sút, Cao Kim Phượng không còn tâm trạng đi đánh bài nữa. Sáng sớm hôm nay, bà ta đã đạp xe đến cửa tiệm. Vừa đi ngang qua “Tư Điềm”, bà ta đã thấy có mấy người đang mua bánh trong tiệm. Quay lại nhìn cửa hàng nhà mình, đến một bóng khách cũng không có. Cao Kim Phượng đứng trước cửa tiệm, rướn cổ nhìn về phía “Tư Điềm“. Chỉ trong mười mấy phút ngắn ngủi, lượng khách ra vào tiệm bánh của Mạnh Nhược vẫn không hề ngớt. Quan trọng là những người bước vào không chỉ đơn thuần nhìn ngó, mà khi đi ra tay ai cũng xách theo một hai túi bánh. Cao Kim Phượng không hiểu nổi. Mạnh Nhược định giá bánh đắt như vậy, sao vẫn có người mua liên tục? Trong khi bà ta đã hạ giá bánh đến mức thấp nhất mà chẳng ai thèm ghé qua. Thật không thể tin được! Hay là do mọi người không biết tiệm nhà bà ta bán rẻ? Ánh mắt Cao Kim Phượng xoay chuyển, nảy ra một ý hay—nếu Mạnh Nhược biết rao bán, vậy họ cũng sẽ làm thế! Bà ta liền bảo Ngô Ái Hương đứng trước cửa tiệm rao hàng: “Ái Hương, cháu đứng ngoài cửa rao lên! Nhấn mạnh bánh ở đây rẻ thế nào để thu hút khách vào tiệm.” “Hô lên thế này—bánh mì đùi gà năm xu một cái, sandwich một đồng một cái… Cứ thế mà rao!” Cao Kim Phượng chỉ đạo. Ngô Ái Hương cảm thấy đứng giữa phố rao hàng rất mất mặt, trong lòng không muốn lắm. Nhưng cô ta lại sợ nếu từ chối sẽ bị Cao Kim Phượng mắng, đành gượng gạo gật đầu đồng ý. Nhưng vì không hề tình nguyện, nên dù có rao, tiếng của cô ta cũng nhỏ xíu, như muỗi kêu, chỉ có bản thân mới nghe thấy. Mới nói được hai câu, Cao Kim Phượng đã tức giận quát lên: “Cháu chưa ăn sáng hả? Rao hàng mà nhỏ xíu thế thì ai nghe thấy?” Ngô Ái Hương lúng túng: “Thím ơi… cháu có thể không rao được không? Cháu không biết làm đâu…” Hơn nữa, đứng ngay cửa tiệm la hét như mấy người bán rong, đúng là xấu hổ chết đi được. “Không biết cái gì mà không biết! Cháu chỉ cần mở to miệng ra mà nói là được!” Cao Kim Phượng bực mình lớn giọng. Nhưng Ngô Ái Hương vẫn ngại ngùng không dám làm. Thấy vậy, Cao Kim Phượng nghĩ ra một cách khác: “Thế thì cháu ra chợ mua cái loa về. Dùng loa rao hàng thì không còn lý do gì nữa nhé!” Ngô Ái Hương biết lần này không thoát được, đành chạy ra chợ mua loa. Mà cũng phải công nhận, có loa rao hàng đúng là có hiệu quả. Thật sự có mấy người nghe thấy tiếng liền tò mò bước vào tiệm. Có hai nữ khách hàng đi cùng nhau, trông khoảng hơn ba mươi tuổi. Nhưng sau khi vào tiệm, hai người họ đồng loạt lộ vẻ thất vọng. “Bánh mì đùi gà ở đây cũng bán năm xu, nhưng nhìn còn không ngon bằng bánh sừng bò bên tiệm kia, mà bánh sừng bò cũng chỉ có năm xu thôi.” Một người nói. Bánh sừng bò chính là bánh croissant. Có đôi khi khách hàng không hiểu “croissant” là gì, Mạnh Nhược sẽ giải thích đây chính là “bánh sừng bò“. Người còn lại cũng gật gù tán đồng: “Vừa nãy nghe rao hàng còn tưởng tiệm này rẻ hơn hẳn, ai dè sandwich cũng bán một đồng.” “Đúng rồi, mà nhìn còn không đẹp bằng tiệm bên kia.” Hai người vừa nói vừa so sánh, nghĩ rằng mình nói nhỏ, nhưng thật ra Cao Kim Phượng đứng cạnh đều nghe rõ mồn một. “Thôi, vẫn nên quay lại tiệm bên kia mua thì hơn.” Người còn lại cũng đồng ý, vậy là cả hai rời khỏi tiệm bánh nhà họ Cao. Nhìn theo bóng họ, Cao Kim Phượng không nhịn được lầm bầm: “Đúng là bọn thần kinh! Có năm xu thôi mà còn kén cá chọn canh! Mua không nổi thì đừng có nhìn!” Chửi xong, bà ta dần bình tĩnh lại. Vừa rồi, mặc dù hai người đó nói lảm nhảm nhưng bà ta vẫn nghe được hai thông tin quan trọng. Thứ nhất, hai người này vừa từ “Tư Điềm” đi ra. Thứ hai, “Tư Điềm” bây giờ không chỉ bán bánh sừng bò giá năm xu, mà còn bán cả sandwich một đồng. Hôm qua khi tiệm mới khai trương, bà ta đã sang xem qua, khi đó bánh rẻ nhất ở đó cũng phải hai đồng rưỡi. Mà hôm qua, bà ta hoàn toàn không thấy tiệm đó bán bánh sừng bò hay sandwich. Chẳng lẽ là hôm nay mới bổ sung thêm? Nghĩ đến đây, trong lòng Cao Kim Phượng dấy lên một hồi chuông cảnh báo. Không được! Bà ta không thể cứ thế khoanh tay chịu trận được! Phải cử người qua “Tư Điềm” điều tra xem rốt cuộc bọn họ đang bán những gì! Ngay lập tức, bà ta gọi Ngô Ái Hương—người đang đứng trước cửa tiệm cầm loa rao hàng—lại gần. “Ái Hương, dừng tay một chút!” Nghe vậy, Ngô Ái Hương lập tức vui vẻ bỏ loa xuống. Nhưng ngay sau đó, câu tiếp theo của Cao Kim Phượng lại khiến nụ cười trên mặt cô ta lập tức cứng đờ. “Cháu qua 'Tư Điềm' thăm dò xem tiệm họ đang bán những loại bánh nào, có đúng là có nhiều bánh giá dưới hai đồng không.” “cháu?” Ngô Ái Hương giơ tay chỉ vào mình, vẻ mặt đầy ngạc nhiên. Cao Kim Phượng liếc cô một cái đầy chán ghét, ánh mắt như muốn nói: Không phải cô thì chẳng lẽ tôi đi à? “Lần trước bà chủ tiệm bánh Tư Điềm có đến đây. Khi đó tôi với thợ bánh Hoàng đều có mặt trong tiệm, cô ta nhận ra chúng tôi rồi. Nên chỉ có cháu đi được, hiểu không?” – Cao Kim Phượng nói. “Nhưng... cô ấy cũng biết cháu mà!” – Ngô Ái Hương vội vàng giải thích, “Trước đây, lúc cháu thay chị dâu làm việc ở nhà máy thực phẩm, cô ấy là tổ trưởng của xưởng số 1.” “Cô ta từng là tổ trưởng ở nhà máy thực phẩm?” – Cao Kim Phượng ngạc nhiên, “Thế sao tự dưng lại đi mở tiệm bánh?” Bỏ bát cơm nhà nước, lại còn đi mở tiệm bánh cạnh tranh với mình? Ngô Ái Hương thật thà trả lời: “cháu cũng không biết. Lúc cháu nghỉ làm ở nhà máy, cô ấy vẫn còn làm tổ trưởng ở xưởng số 1.” Cao Kim Phượng không quan tâm chuyện này nữa, chỉ lẩm bẩm: “Ai cũng quen biết cả rồi, vậy thì khó làm đây...” Đột nhiên, bà ta nghĩ ra một cách: “Thế này đi, cháu cải trang một chút rồi qua đó, như vậy cô ta sẽ không nhận ra cháu!” Ngô Ái Hương yếu ớt lắc đầu liên tục: “Thím à, cháu thấy cháu không làm được đâu. Với tính cháu, chắc chắn vừa bước vào là lộ ngay.” Sợ Cao Kim Phượng cho rằng cô đang thoái thác rồi nổi giận mắng mỏ, cô vội giải thích: “Hơn nữa, nếu cháu mà bị lộ ngay lúc đầu, chắc chắn Mạnh Nhược sẽ cảnh giác. Lúc đó, thím muốn đi do thám thêm cũng càng khó hơn.” Nghe vậy, Cao Kim Phượng cảm thấy cô ta nói cũng có lý. “Toàn là một lũ vô dụng!” – Bà ta bực bội, “Đến lúc quan trọng lại phải tự mình ra tay!” --- Giờ ra chơi, Tạ Trác Nhiên gục mặt xuống bàn ngủ. Bên cạnh, Phương Khải lấy từ ngăn bàn ra một gói bánh cuộn Thụy Sĩ bọc trong giấy sáp. Cậu ta cẩn thận mở giấy gói ra, vừa định cầm một miếng bánh lên ăn thì Tạ Trác Nhiên đột ngột mở mắt. Hành động bất thình lình này khiến Phương Khải giật nảy mình. Cậu ta liếc nhìn bánh cuộn trên bàn, rồi cười hì hì hỏi: “Trác ca, bánh cuộn Thụy Sĩ, ăn một miếng không?” Nghe vậy, Tạ Trác Nhiên nhíu mày: “Bánh cuộn Thụy Sĩ? Nhập khẩu từ Thụy Sĩ à?” Phương Khải nhún vai: “Chị tôi mua ở tiệm bánh đấy.” “Chị tôi không có đi Thụy Sĩ.” – Phương Khải tỏ vẻ nghiêm túc. “Thế sao lại gọi là bánh cuộn Thụy Sĩ?” – Tạ Trác Nhiên hỏi lại, cũng nghiêm túc không kém. Phương Khải lại nhún vai lần nữa: “Tôi cũng không biết. Chị tôi nói nó tên vậy thôi.” Tạ Trác Nhiên không tranh luận thêm, ánh mắt dừng trên chiếc bánh cuộn, trông nó có vẻ khá ngon. “Đưa đây một miếng.” Phương Khải lập tức dâng bánh lên. Tạ Trác Nhiên cầm một miếng lên cắn thử. Lớp bánh bông lan bên ngoài mềm mại và ngọt dịu, bên trong có khá nhiều kem tươi, kem trắng mịn, béo ngậy, thơm mùi sữa. Hương vị khá ngon, ít nhất là ngon hơn mấy loại bánh cậu từng mua ở các tiệm khác. “Nếu hôm qua chị cậu không đi Thụy Sĩ, vậy chắc chắn chị cậu mua bánh này ở Phong Châu đúng không?” – Tạ Trác Nhiên hỏi, “Mua ở đâu?” Phương Khải lắc đầu: “Tôi không biết.” “Để tôi về hỏi chị tôi.” – Cậu ta nói tiếp. Chắc chắn Trác ca thích ăn đồ ngọt, thấy bánh này ngon nên muốn tự đi mua. Hôm sau, Phương Khải báo lại địa chỉ cho Tạ Trác Nhiên: “Chị tôi nói là mua ở ‘Tiệm bánh Tư Điềm’. Không xa lắm, ở đường Phong Nam.” Sau đó, cậu ta đọc rõ địa chỉ cho Tạ Trác Nhiên. Phương Khải nói xong, quay sang nhìn Trác ca, nhưng thấy cậu ấy vẫn đang gục mặt xuống bàn, mắt lim dim như thể chẳng buồn nghe. Phương Khải bĩu môi, chuẩn bị quay lại lật sách, nhưng ngay lúc đó, Tạ Trác Nhiên bỗng nói chậm rãi một câu: “Biết rồi.” Sáng thứ Tư. Tạ Hải Đông để tiền ăn sáng lên bàn, đẩy cửa phòng ngủ của Tạ Trác Nhiên rồi nói: “Tiền ăn sáng hôm nay để trên bàn. Nếu không đủ thì bảo ba.” Mẹ ruột của Tạ Trác Nhiên đã mất ba năm trước. Là trưởng đồn công an, Tạ Hải Đông bận tối mắt, đến chuyện nấu cơm cho con cũng không có thời gian, chứ đừng nói là chăm sóc. Lúc mẹ mới mất, ông từng để Tạ Trác Nhiên sang nhà chú ăn cơm. Nhưng sau vài tháng, thằng bé không chịu đi nữa, yêu cầu ông để nó tự mua đồ ăn bên ngoài. Từ đó, mỗi sáng, Tạ Hải Đông đều để lại 10 tệ làm tiền ăn cho con. Ông cũng biết, 10 tệ trong thời buổi này là hơi nhiều để ăn một ngày. Nhưng ông không có thời gian để bù đắp cho con, nên chỉ có thể dùng tiền để bù lại. Sau đó, giọng nói uể oải của Tạ Trác Nhiên vang lên từ dưới chăn: “Biết rồi.” “Dậy sớm mà đi học, đừng có ngủ nướng nữa.” – Tạ Hải Đông dặn dò thêm, “Đừng có suốt ngày đi trễ.” Lần này, không có tiếng trả lời. Ông cũng quen rồi, chỉ đành bất đắc dĩ lắc đầu rồi rời nhà đi làm. Tạ Trác Nhiên nằm trên giường thêm nửa tiếng, đến gần 8 giờ mới chậm rãi bò dậy. Sau khi rửa mặt xong, cậu cầm lấy số tiền trên bàn, thảnh thơi đi đến tiệm bánh Tư Điềm. Lúc này, Mạnh Nhược vừa tiễn xong một nhóm khách, đang định nghỉ ngơi một chút thì một thiếu niên bước vào cửa tiệm. Nhìn cậu ta khoảng mười sáu mười bảy tuổi, gương mặt tuấn tú, làn da trắng, ngũ quan góc cạnh mang theo vài phần sắc bén. Nhưng dáng đi lại có vẻ lười biếng và chậm rãi. Tạ Trác Nhiên không nói gì, ánh mắt lướt một vòng qua tủ kính trưng bày, cuối cùng dừng lại ở bánh cuộn Thụy Sĩ. “Bánh cuộn Thụy Sĩ này nhập khẩu từ Thụy Sĩ à?” – Giọng cậu ta lười biếng hỏi. Mạnh Nhược hơi sững sờ. Đây không phải lần đầu tiên có người hỏi cô câu này. Tiếp theo, chắc chắn cậu ta sẽ hỏi: “Thế nó có liên quan gì đến Thụy Sĩ?” Mạnh Nhược dứt khoát trả lời luôn một lần: “Không phải nhập khẩu từ Thụy Sĩ đâu, nó cũng chẳng liên quan gì đến Thụy Sĩ cả.” Nghe giọng cô mềm mại, ngọt ngào, Tạ Trác Nhiên vô thức ngẩng đầu lên, lúc này mới để ý rằng bà chủ tiệm bánh trông khá xinh đẹp. “Vậy tại sao lại gọi là bánh cuộn Thụy Sĩ?” Cậu vẫn còn vướng mắc với cái tên này, quyết tâm hỏi đến cùng. Mạnh Nhược có chút bất đắc dĩ, câu hỏi này chắc chỉ có thợ làm bánh sáng tạo ra món này mới biết được, cô cũng không rõ. “Chỉ là một cái tên thôi mà, quan trọng là bánh ngon hay không. Nếu thích, cậu có thể gọi nó là bánh cuộn kem cũng được.” Cô cười nói. Được rồi, ngày mai cô sẽ đổi tên món bánh này thành “bánh cuộn kem”, để tránh ai cũng thắc mắc mối quan hệ giữa nó và Thụy Sĩ. Nghe câu trả lời của Mạnh Nhược, cậu thanh niên kia trông có vẻ không mấy bận tâm, tiếp tục quan sát các loại bánh trong tiệm. “Đây là gì?” Tạ Trác Nhiên chỉ vào một loại bánh. “Đây là croissant, còn gọi là bánh sừng bò.” Mạnh Nhược mỉm cười trả lời. “Cho tôi hai cái.” “Thế còn cái này?” Cậu lại chỉ vào một loại bánh khác. “Bánh sandwich.” “Cho tôi một cái luôn.” Buổi sáng cậu không muốn ăn bánh có quá nhiều kem, dễ bị ngán. “Hai cái bánh sừng bò, một cái bánh sandwich, tổng cộng hai đồng.” Mạnh Nhược nói. Tạ Trác Nhiên thản nhiên lấy tờ mười đồng đưa cho cô. Nhận bánh, nhận lại tiền thối, cậu đột nhiên nghĩ ra gì đó, liền hỏi: “Bà chủ, tiệm có bán sữa không?” Ăn bánh không thôi thì hơi khô, uống sữa cùng sẽ hợp hơn. Mạnh Nhược lắc đầu: “Có sữa đấy, nhưng tôi dùng để làm bánh, không bán lẻ.” “Vậy cô rót cho tôi một ly đi, tôi trả tiền. Năm xu có đủ không?” Cậu hỏi. Mạnh Nhược có chút khó xử: “Cho dù tôi có rót, cũng không có cốc.” Tạ Trác Nhiên như thể đã từ bỏ, chỉ gật đầu rồi cầm bánh cùng tiền lẻ rời đi. Cao Kim Phượng mất hai ngày để chuẩn bị một bộ đồ cải trang. Sau khi thay đồ xong, bà ta bước ra từ gian trong, vừa nhìn thấy bộ dạng của bà ta, Ngô Ái Hương suýt nữa thì bật cười thành tiếng. Nhà họ Cao cũng thuộc dạng có của ăn của để, bình thường Cao Kim Phượng ăn mặc cũng khá chỉnh tề. Nhưng giờ đây, bà ta lại mặc một bộ áo bông và quần bông hoa hoét chẳng biết kiếm từ đâu ra, trên đầu còn buộc một chiếc khăn đỏ chói. Nếu chỉ nhìn từ phía sau thì đúng là khó nhận ra, nhưng khuôn mặt của bà ta lại không hề được hóa trang, chỉ cần nhìn thẳng một cái là có thể nhận ra ngay. Ngô Ái Hương nghi ngờ về kế hoạch này, cô cảm thấy có khi chẳng lừa được ai. Hơn nữa, bộ đồ của Cao Kim Phượng quá nổi bật, trái lại lại càng dễ bị chú ý. Thấy Ngô Ái Hương dám cười mình, bà ta lập tức trừng mắt đe dọa: “Cười nữa thì bộ đồ này để cho cô mặc đấy!” Ngô Ái Hương hoảng hốt, vội lấy tay bịt miệng, ngăn không cho tiếng cười bật ra. Bên cạnh, Hoàng Tiểu Nguyệt—một nhân viên khác—cũng không khỏi tỏ ra bất lực trước kiểu hóa trang này của bà chủ. Vậy là, Cao Kim Phượng trong bộ áo bông sặc sỡ, đầu đội khăn đỏ, lén lút đi về phía tiệm bánh “Tư Điềm“.