Trong lúc Mạnh Nhược bận rộn làm bánh, Du Triệt đã dọn dẹp sạch sẽ bếp và bàn ăn.

Cô không phải kiểu người say rượu quậy phá, chỉ lặng lẽ ngồi dựa vào ghế, nhắm mắt dưỡng thần, gương mặt đỏ bừng vì men say.

Du Triệt chống tay lên đầu gối, cúi người ghé sát cô, hỏi khẽ:

Muốn anh đỡ vào phòng ngủ không?

Anh hạ giọng rất thấp, như sợ làm phiền cô.

Thực ra, Mạnh Nhược không ngủ, cô chỉ thấy đầu óc quay cuồng, nhắm mắt lại sẽ dễ chịu hơn, nếu mở mắt ra sẽ có cảm giác mọi thứ xung quanh đang rung lắc trước mặt.

Nghe thấy câu hỏi của Du Triệt, cô từ từ mở mắt, rồi bất giác nở nụ cười với anh.

Sau khi say, cô cảm giác não bộ phản ứng chậm đi rất nhiều.

Mở mắt ra, cô cảm thấy gương mặt Du Triệt trước mặt đang rung lắc.

Theo phản xạ, cô đưa hai tay lên, áp lên má anh, nói lơ mơ:

Đừng lắc nữa, em đã chóng mặt lắm rồi, anh mà còn lắc nữa em càng chóng mặt hơn đó.

Bàn tay cô lành lạnh, chạm vào mặt anh mang theo cảm giác mát mẻ.

Du Triệt bất giác đưa tay phải lên, bao trọn lấy một tay cô, hỏi:

Sao tay em lạnh thế này?

Nhưng Mạnh Nhược vẫn kiên trì giữ đầu anh cố định, hai tay siết chặt hơn.

em đã bảo là đừng lắc rồi mà. - Cô lầm bầm.

Sau đó, cô ngẩng lên nhìn, phát hiện không chỉ đồ vật trong phòng đang chao đảo, mà ngay cả trần nhà cũng đang quay vòng vòng.

Vì thế, cô không giữ được thăng bằng, người chao đảo về phía bên cạnh.

Thấy vậy, Du Triệt lập tức lao tới, nhanh chóng ôm lấy cô, tránh cho cô ngã xuống đất.

Dù đã say, nhưng bản năng giúp cô nhận ra mình đang rơi xuống, nên theo phản xạ, cô vươn tay ôm lấy cổ anh.

Hai người ngay lập tức rơi vào tư thế ôm chặt, mắt đối mắt.

Nhưng Mạnh Nhược đã say, dù ánh mắt hướng về phía Du Triệt, nhưng chẳng thể nào tập trung. Mọi thứ trước mặt cô đều đang quay cuồng, cô chỉ mong không bị chóng mặt thêm chứ không hề có chút rung động nào trong lòng.

Nhưng Du Triệt thì khác, anh hoàn toàn tỉnh táo.

Ôm cô trong lòng, anh có thể nghe rõ tiếng tim mình đập rộn ràng, mất kiểm soát.

Không chỉ tim đập nhanh, nếu Mạnh Nhược không say, chắc chắn cô sẽ nhận ra mặt anh đỏ bừng. Nhưng khác với gương mặt ửng hồng vì men say của cô, anh đỏ mặt là vì tim rung động.

Có vẻ như tư thế này không thoải mái lắm, Mạnh Nhược siết chặt cánh tay đang ôm cổ anh, rồi dùng lực để tự đứng lên.

Không chỉ vậy, cô còn vùi gương mặt nóng bừng vào hõm cổ anh.

Chóng mặt quá… - Cô lầm bầm.

Trong lúc nói, đôi môi mềm mại của cô vô tình lướt qua vùng da nhạy cảm ở cổ anh, khiến cả người anh căng cứng.

Cô ôm chặt lấy anh không buông, anh lại cao hơn cô nhiều, để thích nghi với tư thế này, anh buộc phải khẽ khuỵu gối.

Nhưng vì không thể giữ vững trọng tâm, tư thế này không thể duy trì lâu được. May mà ngay phía sau có một chiếc ghế sofa.

Du Triệt ôm chặt eo cô để không làm cô ngã xuống, rồi chậm rãi lui về phía sofa, từ từ ngồi xuống.

Ghế sofa ở đây chủ yếu là loại gỗ, nhưng vì sợ mùa đông gỗ lạnh, nên trước đó Mạnh Nhược đã ra chợ mua mút và vải bông về tự làm đệm, khiến chiếc sofa trở nên ấm áp và êm ái hơn.

Mạnh Nhược đè lên người Du Triệt, rúc vào hõm cổ anh, thỉnh thoảng lại xoay đầu. Mỗi lần xoay, đôi môi cô đều vô tình lướt qua cổ anh, làm anh cứng đờ cả người.

Không chỉ vậy, có một chỗ trên người anh còn cứng hơn cả cơ thể.

Cuối cùng, không chịu nổi nữa, Du Triệt nhích người, định bế cô vào phòng.

Nhưng vừa mới cử động, Mạnh Nhược lập tức phát ra tiếng rên rỉ khó chịu, như thể đang trách cái “gối ôm dưới thân quá nghịch ngợm, không chịu để cô ngủ yên.

Trong cơn say, cô cảm thấy cái gối ôm này thật ấm áp, lại to lớn vừa vặn, chỉ tiếc là hơi cứng một chút, và còn hay động đậy nữa.

Mạnh Nhược cau mày nghĩ, làm gì có gối ôm nào tự động cử động chứ? Càng nghĩ càng không vui, cô bèn siết chặt vòng tay, ôm chặt “gối ôm” dưới thân.

Du Triệt còn chưa kịp ngồi dậy, Mạnh Nhược đã dán chặt lên người anh như một con bạch tuộc.

Nhìn cô gái say mềm trong lòng, Du Triệt bất đắc dĩ bật cười.

Cuối cùng, anh vòng tay ôm lấy cô, bế thẳng vào phòng. Mạnh Nhược nhẹ lắm, nên việc bế cô hoàn toàn không tốn sức.

Anh nhẹ nhàng đặt cô lên giường, cẩn thận giúp cô cởi lớp áo khoác ngoài. Vì cô đã ngủ say, chiếc áo len dày hơi khó cởi, nên Du Triệt quyết định để nguyên.

Sau đó, anh cẩn thận đắp chăn cho cô.

Hôm nay bận rộn cả ngày, anh chưa kịp chuẩn bị túi sưởi để làm ấm giường. Chăn nệm lạnh buốt khiến Mạnh Nhược vô thức co người lại.

Bàn tay lạnh ngắt của cô vẫn nắm chặt lấy nguồn nhiệt duy nhất trong tầm tay – bàn tay anh – nhất quyết không buông.

Du Triệt định đứng dậy đi rót nước nóng vào túi sưởi, nhưng thấy vậy thì đành chịu thua.

Anh ngồi xuống mép giường, nhẹ nhàng kéo bàn tay nhỏ nhắn của cô vào trong chăn. Tay anh vẫn bị cô nắm chặt, thế là anh cũng bị kéo vào trong chăn theo.

Ngồi lâu đến mức chân tê cứng, anh mới cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể cô dần lan tỏa ra, làm ấm cả chăn nệm. Cảm giác nắm tay cũng dần thả lỏng. Nhân cơ hội này, anh nhẹ nhàng rút tay ra.

Bàn tay vừa được sưởi ấm rời khỏi chăn, liền bị không khí lạnh bủa vây.

Anh cử động các ngón tay hơi tê cứng, nhét tay vào túi áo, như muốn giữ lại chút hơi ấm còn sót lại.

---

Sợ nhà họ La lần theo dấu vết tìm đến, sáng sớm tinh mơ, La Lệ Bình đã vội vã rời khỏi thành phố, đến bến xe khách đường dài.

Cô nắm chặt tấm vé xe trong tay, ngồi trong phòng chờ, lặng lẽ đợi chuyến xe đầu tiên khởi hành.

Mười phút sau, đến giờ xuất phát.

Trước khi lên xe, cô ngoảnh đầu lại nhìn những dãy nhà san sát bên ngoài bến xe, như muốn khắc sâu hình ảnh thành phố đã gắn bó suốt hai mươi năm vào tâm trí.

Cô đeo chiếc túi nặng trĩu trên lưng, đưa vé cho nhân viên soát vé.

Sau khi cất hành lý vào giá để đồ, cô chọn một chỗ ngồi bên cửa sổ.

Xe khách khởi động, khói đen từ ống xả bốc lên cuồn cuộn, bánh xe lăn đi cuốn theo lớp bụi dày.

Ngồi dựa vào cửa sổ, nhìn nhà cửa và hàng cây ven đường dần lùi xa, lòng cô trăm mối ngổn ngang.

Hôm nay, cô chính thức rời xa thành phố nơi mình sinh ra và lớn lên.

Cô hy vọng một ngày nào đó có thể quay lại, nhưng lúc đó, cô sẽ đủ mạnh mẽ và kiên cường, không cần phải dùng cách chạy trốn để đối diện với gia đình mình nữa.

Cứ thế, mang theo bốn nghìn đồng trong người, La Lệ Bình lên đường về phương Nam.

Tối thứ Hai, sau bữa cơm, cả nhà họ La ngồi chờ La Lệ Bình về giao tiền.

Bầu không khí trong phòng khách tràn ngập sự tính toán.

La Căn Bình ngồi im lặng trên ghế, trong lòng đang nghĩ xem phải dạy dỗ con gái thế nào khi nó về đến nhà.

Dám nói dối cha mẹ ư? Quả thật là bất hiếu!

Nếu không mắng La Lệ Bình một trận ra trò, ông ta chắc chắn không nuốt trôi cơn giận này.

La Thành Tài lại nghĩ khác, nếu vợ anh ta theo em gái ra chợ bán hàng, mỗi ngày kiếm được kha khá tiền, vậy thì... anh ta có thể xin vợ chút tiền để gỡ gạc số thua ở sòng bạc không nhỉ?

Hoàng Thu Nga thì chỉ quan tâm đến chuyện chia tiền, chứ chẳng buồn để ý chuyện buôn bán ra sao. Dù sao thì cô ta cũng chẳng định theo em gái chồng ra chợ chịu khổ.

Cô ta đang tưởng tượng số tiền mình sẽ nhận được và cách tiêu xài nó:

“Nếu mỗi ngày kiếm được bảy tám chục đồng, mình có thể chia ba bốn chục. Một tháng là hơn một ngàn đồng! Không phải con số nhỏ đâu nhé!

Từ nay muốn ăn thịt là có thịt, muốn mua quần áo là có quần áo!

Còn có thể hẹn chị em nhà mình đi khoe mẽ một phen, khiến họ thèm đỏ mắt!

Hà Xuân Hoa cũng nghĩ đến chuyện chia tiền, nhưng theo lẽ dĩ nhiên, bà ta tin rằng Hoàng Thu Nga sẽ nộp hết tiền kiếm được cho mình.

“Cơ hội buôn bán này là do tôi tranh giành giúp cô ta, lẽ nào cô ta dám giấu riêng?

Bây giờ trong nhà chỉ có bốn năm trăm đồng tiết kiệm, phải nhanh chóng tích lũy tiền để sau này cưới vợ cho con trai út.

Mỗi người trong nhà đều có mục đích riêng, ai nấy đều háo hức chờ đợi, nhưng đợi mãi vẫn không thấy La Lệ Bình về.

Một tiếng trôi qua, vẫn chẳng thấy bóng dáng cô đâu.

La Căn Bình bắt đầu mất kiên nhẫn, hỏi:

Con bé có bảo với bà là tối nay sẽ về nộp tiền không?

Hà Xuân Hoa tự tin gật đầu:

Đúng vậy! Thu Nga cũng nghe thấy mà!

La Căn Bình liếc đồng hồ treo tường, không vui nói:

Tôi đã vác bao xi măng cả ngày trời, tối đến còn phải ngồi chờ nó? Mấy người rảnh thì cứ chờ, tôi không đợi nữa!

Nói xong, ông ta đứng dậy định về phòng, nhưng trước khi đi còn dặn Hà Xuân Hoa:

Tôi đi ngủ trước, con bé về thì gọi tôi.

Hà Xuân Hoa gật đầu, bảo ông ta cứ nghỉ ngơi đi.

La Thành Tài thấy cha vào phòng, cũng lập tức ngáp dài, kiếm cớ đi ngủ. Thực ra anh ta chẳng muốn chờ, chỉ ở lại để hóng chuyện mà thôi.

Ngày mai còn phải đi làm ở xưởng xi măng, so với hóng chuyện thì ngủ quan trọng hơn.

Cuối cùng, trong phòng khách chỉ còn lại Hà Xuân Hoa và Hoàng Thu Nga.

Nửa tiếng sau, Hoàng Thu Nga bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn.

Chẳng lẽ con bé đó lại bỏ trốn nữa? - Cô ta nhíu mày, lầm bầm.

Nhưng Hà Xuân Hoa vẫn tự tin:

Chắc là có chuyện gì đó làm lỡ mất thời gian. Nó có chạy cũng không thoát được! Chỉ cần còn ở thành phố Phong Châu này, chúng ta nhất định sẽ tìm ra nó!

Đến lúc đó, nó cứ chờ mà tính sổ với chúng ta đi! - Hà Xuân Hoa nói, giọng cứng rắn.

Ban đầu, Hoàng Thu Nga cũng nghĩ như vậy, chỉ cần La Lệ Bình vẫn còn bày quầy ở Phong Châu, sớm muộn gì họ cũng sẽ tìm được cô ấy.

Nhưng giờ đã hơn chín giờ, sao vẫn chưa thấy bóng dáng cô ấy đâu?

Dù gì cũng phải đưa tiền về nhà, nộp sớm hay muộn chẳng phải cũng như nhau sao? Cô ta cố tình đến trễ là có ý gì chứ?

Chẳng lẽ chỉ để bắt họ phải đợi thêm một, hai tiếng? Lẽ nào cô ấy không sợ bị ba mẹ mắng sao?

Hoàng Thu Nga nghĩ mãi không thông. Đang mải suy nghĩ, kim đồng hồ trên tường lại nhích đến con số mười.

Cô ngồi trên ghế ngáp liên tục, buồn ngủ không chịu nổi. Không chỉ buồn ngủ mà còn lạnh, trời mùa đông mà ngồi yên một chỗ thế này, chân cô đã tê cứng vì lạnh rồi.

Hoàng Thu Nga nghĩ chắc La Lệ Bình sẽ không đến nữa, mà dù có đến cô cũng chẳng muốn đợi thêm nữa. Bây giờ cô chỉ muốn chui ngay vào chăn cho ấm.

“Mẹ, con buồn ngủ quá, không trụ nổi nữa, con vào ngủ trước đây. Nếu Lệ Bình đến, mẹ gọi con dậy nhé.” Cô vừa ngáp vừa nói.

Hà Xuân Hoa nhìn con dâu với vẻ chán ghét rồi gật đầu, tiếp tục dõi mắt về phía cửa chờ đợi.

Sau khi Hoàng Thu Nga vào phòng, Hà Xuân Hoa vì muốn tiết kiệm điện nên đã tắt luôn đèn phòng khách.

Cứ thế, bà ngồi trong bóng tối chờ La Lệ Bình quay về. Có đèn thì bà còn cố mở mắt canh chừng cửa, nhưng khi đèn tắt, bóng tối khiến cơn buồn ngủ ập đến, bà ngủ gục trên ghế lúc nào không hay.