Ngày hôm sau, sáng sớm. La Lệ Bình đẩy xe hàng đến điểm bán quen thuộc. Vừa tới nơi, cô lập tức lớn tiếng rao hàng: “Ưu đãi cuối cùng! Hôm nay tất cả các món đều bán nửa giá! Chân vịt, cánh vịt, đầu vịt, cổ vịt... nửa giá toàn bộ! Gỏi trộn cũng nửa giá!” Vừa nghe đến “nửa giá”, rất nhiều người lập tức đổ xô đến. Mấy khách quen nghe vậy cũng ngạc nhiên hỏi: “Nửa giá thật sao? Không phải trò đùa chứ?” La Lệ Bình cười đáp: “Dì à, còn thật hơn cả vàng! Cổ vịt trước đây bốn hào, nay chỉ còn hai hào một cái! Chân vịt chỉ còn hai hào rưỡi! Cánh vịt, đầu vịt ba hào một cái! Gỏi trộn bốn hào một cân!” “Vậy lấy cho dì năm cái cổ vịt, sáu cái chân vịt, sáu cái cánh vịt, thêm một cân gỏi trộn nữa!” “Được rồi, tổng cộng là bốn đồng bảy hào.” Dì khách vừa nghe tổng tiền liền giật mình, thấy quả thật tất cả đều được giảm nửa giá, liền tò mò hỏi: “Em gái, bán hàng đang tốt, sao tự dưng lại khuyến mãi lớn thế này?” Lúc này, những người xung quanh cũng chú ý, tất cả đều chờ câu trả lời. Thấy vậy, La Lệ Bình quyết định nói luôn: “Vì gia đình có việc, tôi sẽ không bán hàng nữa. Hôm nay là ngày cuối cùng, nên làm chương trình giảm giá để cảm ơn mọi người đã ủng hộ thời gian qua.” Cô nói xong, mắt hơi hoe đỏ, không rõ là vì gió lạnh, hay vì cảm xúc dâng trào. Nghe vậy, mọi người xôn xao. “Cái gì? Không bán nữa à?” “Vậy sau này chúng tôi mua ở đâu đây?” “Không thể chờ giải quyết xong việc nhà rồi quay lại sao?” “Đúng đó! Tụi tôi đã quen ăn đồ nhà cô rồi!” Nghe vậy, La Lệ Bình cười gượng, cô cũng muốn lắm chứ, nhưng liệu nhà họ La có để cô yên ổn buôn bán không? Cô không muốn nói dối, nhưng cũng không thể kể hết sự thật, nên đành nói một nửa: “Thời gian tới tôi có thể sẽ chuyển đi nơi khác.” Một loạt tiếng thở dài vang lên. Ngay sau đó, một người trong đám đông đột nhiên lên tiếng: “Vậy tôi sẽ mua nhiều một chút! Bây giờ trời lạnh, để vài ngày cũng không sao.” “Cho tôi mười cái cổ vịt, mười cái cánh vịt, mười cái chân vịt, mười cái đầu vịt, thêm hai cân gỏi trộn!” Thấy vậy, một người khác sốt ruột nói: “Anh mua gì mà lắm thế? Nhà anh mấy người ăn cho hết?” Thật ra người này lo lắng, nếu khách trước mua quá nhiều, thì đến lượt mình có khi chẳng còn gì để mua. Người mua trước cũng không chịu lép vế, lập tức đáp: “Tôi có trả thiếu đồng nào đâu? Không phải đồ miễn phí, việc gì đến lượt anh quản?” Người kia cứng họng, còn chưa kịp lên tiếng thì một khách hàng khác cũng vội nói: “Tôi cũng lấy như vậy! Mỗi loại mười cái, gỏi trộn một cân!” Mấy người phía trước thấy vậy cũng nối gót, bắt đầu tranh nhau mua số lượng lớn. La Lệ Bình vội vàng trấn an: “Mọi người đừng lo! Hôm nay tôi làm nhiều hơn bình thường, chắc chắn đủ cho tất cả!” Nhưng vì giá rẻ lại là ngày cuối cùng, nên chỉ đến giữa trưa, toàn bộ hàng hóa đã được bán hết sạch. Tổng thu nhập hôm nay là hơn một trăm đồng, dù chỉ bằng một nửa so với ngày thường, nhưng đây không còn là vấn đề nữa. Khi cô vừa dọn hàng xong, lại có người vội vã chạy đến: “Còn đồ ăn không?” La Lệ Bình lắc đầu, áy náy nói: “Xin lỗi, vừa bán hết rồi.” Người phụ nữ trẻ tuổi thở dài thườn thượt: “Trời ạ, mình đến muộn mất rồi!” Người phụ nữ trẻ nghe La Lệ Bình xác nhận rằng hôm nay là ngày cuối cùng, liền thở dài tiếc nuối, rồi quay người rời đi. Nhìn lại chiếc xe bán hàng đã gắn bó gần một năm qua, La Lệ Bình cảm thấy luyến tiếc, nhưng cuối cùng vẫn quyết định đem bán cho một cửa hàng thu mua đồ cũ. Cả chiếc xe lẫn những dụng cụ như thùng inox cũng được bán lại, tổng cộng thu về hơn hai trăm đồng. Trước khi rời khỏi tiệm thu mua, cô lưu luyến ngoái đầu nhìn lại chiếc xe lần cuối. “Cảm ơn mày đã đồng hành cùng tao suốt thời gian qua...” Sau khi bán xe xong, cô quay về phòng trọ, bắt đầu thu dọn đồ đạc để chuẩn bị cho chuyến đi về phương Nam. Cô rút toàn bộ tiền trong sổ tiết kiệm, rồi cẩn thận khâu từng tờ vào lớp lót trong cùng của quần áo. Số tiền còn lại khoảng hơn một trăm đồng, phần lớn được giấu trong túi áo bông, còn một ít tiền lẻ thì để trong túi ngoài, tiện lấy ra khi cần. Sau khi sắp xếp xong mọi thứ, cô lập tức đi đến nhà Mạnh Nhược. Trước cửa nhà Mạnh Nhược. Vì cô đến sớm, mà Mạnh Nhược vẫn chưa tan làm, nên đành đứng ở cầu thang tầng hai chờ. Nhưng cô không phải chờ lâu, chẳng mấy chốc đã thấy Mạnh Nhược và Du Triệt cùng nhau xách đồ đi lên. Cả hai hôm nay đều xin tan làm sớm, để có thể đi chợ mua nguyên liệu nấu ăn. Du Triệt tay xách thịt, cá, còn có cả một con gà mái. Mạnh Nhược cũng không kém, tay cô cũng cầm đầy túi lớn túi nhỏ, nhìn qua đúng là một bữa đại tiệc. Nhìn thấy vậy, La Lệ Bình không khỏi ấm lòng, nở một nụ cười chân thành. “Bữa cơm này... có lẽ sẽ là ký ức đẹp nhất trước khi mình rời đi.” Vừa ngẩng đầu lên, Mạnh Nhược đã thấy La Lệ Bình đứng đợi trước cửa, liền vội vàng tăng tốc, nhanh chóng lấy chìa khóa mở cửa. Vừa vào nhà, La Lệ Bình lập tức móc từ túi ra số tiền kiếm được hôm nay từ việc bán đồ ăn ướp, rồi chia một nửa đưa cho Mạnh Nhược. Mạnh Nhược biết rằng sau khi đến Quảng Đông, La Lệ Bình sẽ phải chi tiêu rất nhiều, nên không muốn nhận số tiền năm sáu chục đồng này. Nhưng La Lệ Bình lại kiên quyết nhét vào tay cô, nói: Chị Mạnh, chị nhất định phải nhận số tiền này. Trong số tiền này có rất nhiều lời chúc phúc và sự yêu thích từ khách hàng, sẽ mang lại may mắn cho chị. - La Lệ Bình nghiêm túc nói. Mạnh Nhược mím môi, cuối cùng cũng nhận lấy. Sau khi cất tiền, cô nhanh chóng xách đồ vào bếp, bắt đầu chuẩn bị bữa cơm tiễn biệt buổi tối. Hôm nay mua thịt, cá với gà rồi. Món thịt thì làm thịt kho tàu mà cô thích nhất, thêm cá hấp ớt bằm và gà xào khô. Rau thì xào khoai tây chua cay, cuối cùng nấu một nồi canh bí hầm sườn. chị còn mua bột mì nữa. - Vừa nói, Mạnh Nhược vừa giơ túi bột mì lên. - Ăn xong chị làm thêm ít bánh nhân cho em mang theo đường. La Lệ Bình lập tức đỏ hoe mắt vì cảm động. Nhưng Mạnh Nhược không để ý đến cảm xúc thay đổi của cô ấy, tiếp tục cúi đầu tìm chai rượu vang mà mình đã mua. Cuối cùng cũng tìm thấy, Mạnh Nhược ngẩng lên cười hỏi: Em uống được rượu không? Nói rồi, cô lấy chai rượu vang ra cho La Lệ Bình xem: Mua một chai rượu vang, nhân viên cửa hàng nói độ không cao lắm nhưng có chút hậu vị. La Lệ Bình quay đầu đi, chớp chớp mắt, cố gắng kìm lại nước mắt đang trào lên. “Em chưa từng uống rượu'“. - La Lệ Bình nói. - “Bố em thích uống rượu trắng, thứ rượu đó cay lắm, em từng nếm thử nhưng không thích“. Mạnh Nhược cười: “Rượu này không cay đâu, còn có chút ngọt, em uống thử sẽ biết“. “Đúng lúc hôm qua chị mua một cái bình gốm, trời lạnh như này, lát nữa đổ rượu vào bình gốm đun lên cho nóng, uống sẽ ngon hơn“. Vừa nói, cô vừa bắt tay vào chuẩn bị nguyên liệu. Vì có khá nhiều món phải làm nên Du Triệt và La Lệ Bình cũng ở bên cạnh giúp một tay. Cô cắt hai miếng thịt ba chỉ mua về thành từng lát, một nửa để kho tàu, một nửa băm nhỏ làm nhân bánh. Cá mè được cắt lát, ướp gia vị để khử mùi tanh. Trước đây, khi làm cá kho, Mạnh Nhược luôn cảm thấy thiếu chút gì đó. Vì thế, dạo gần đây cô mua ớt, băm nhỏ làm thành tương ớt bằm, để lần sau mua cá về có thể làm món cá hấp ớt bằm luôn. Tương ớt bằm có dầu mè, chỉ cần vặn nắp lọ thủy tinh ra, mùi hương nồng đậm cay nồng lập tức tỏa ra. Món cá hấp ớt bằm quan trọng nhất là phần tương ớt, độ cay của nó không chỉ giúp trung hòa mùi tanh của cá mà còn giữ được vị ngọt thanh. Khi món cá hấp ớt bằm ra lò, La Lệ Bình ngửi thấy mùi thơm nức mũi, không nhịn được nuốt nước bọt. Ớt bằm đỏ tươi phủ kín thân cá, chỉ cần nhìn thôi đã thấy thèm. Món cuối cùng là gà xào khô. Cô đổ dầu vào chảo, chiên những miếng gà đã được ướp sẵn cho đến khi vàng giòn, sau đó vớt ra để ráo dầu. Tiếp đến, phi thơm hành, gừng, tỏi, rồi cho thịt gà đã chiên vào xào đều, sau đó thêm ớt xanh, ớt đỏ và hành tây, đảo đều. Không lâu sau, hương thơm của thịt gà lan tỏa khắp căn bếp. Trước khi tắt bếp, cô rắc một ít mè trắng lên trang trí rồi bày ra đĩa. Sau khi nấu xong hết, trời bên ngoài cũng đã tối đen. Trước khi ăn, Mạnh Nhược nhanh chóng nhào bột, để bột nghỉ một lúc. Đợi sau bữa cơm, bột sẽ đủ thời gian nở, có thể làm bánh ngay. La Lệ Bình nhìn mâm cơm có năm món: thịt kho tàu, cá hấp ớt bằm, gà xào khô, khoai tây chua cay và canh bí hầm sườn. Đây là lần đầu tiên trong đời cô ấy được ăn một bữa hoành tráng như vậy. Năm món thì có đến bốn món là thịt, mà toàn là những món chính đầy đủ dinh dưỡng. Vì bữa này là để tiễn cô ấy, nên Mạnh Nhược để La Lệ Bình gắp món đầu tiên. Cô vừa định gắp miếng cá, thì đột nhiên ngửi thấy một mùi hương ngọt dịu, xen lẫn chút mùi rượu. “Mùi gì vậy? - Cô khịt mũi hỏi.” “A! “- Nghe La Lệ Bình nhắc, Mạnh Nhược mới sực nhớ ra. -” Rượu vang trong bình gốm vẫn còn đang đun!” Mạnh Nhược vội vàng định đứng dậy đi lấy, nhưng Du Triệt đã nhanh hơn một bước: “Để anh“. “Dùng khăn lót cẩn thận kẻo nóng“. - Mạnh Nhược nhắc nhở. Du Triệt dùng khăn dày bọc lấy bình gốm, cẩn thận bưng ra. Lúc này, rượu vang bên trong vẫn còn sôi sùng sục, bong bóng lăn tăn nổi lên. La Lệ Bình vươn cổ, ghé sát lại ngửi thử: Rượu này thơm quá, em chưa từng uống loại này bao giờ. Rượu dễ bay hơi, sau khi đun lên, độ cồn sẽ giảm đi nên em cứ yên tâm mà uống. - Mạnh Nhược cười nói. Mạnh Nhược rót rượu cho từng người, sau đó nhấp một ngụm nhỏ, tận hưởng hương vị. La Lệ Bình cũng thử uống một chút, rượu vang vào miệng rất mềm mại, vị ngọt ngào chỉ hơi thoảng chút cồn, uống vào không giống rượu mà giống nước trái cây hơn. Ngon ghê. - La Lệ Bình cảm thán. Đúng không? - Mạnh Nhược cười đáp. Du Triệt thấy hai người họ uống một lát đã hết nửa ly, lo lắng họ sẽ say, nên chỉ nhấp môi một chút rồi không uống thêm. Mau thử món cá hấp ớt bằm và gà xào khô của chị đi. - Mạnh Nhược giục. La Lệ Bình gật đầu, gắp một miếng cá cho vào miệng, ngay lập tức cảm nhận được vị cay nồng bùng lên mạnh mẽ, sau đó mới là vị tươi ngon của thịt cá. Hương vị cay của ớt bằm hòa quyện hoàn hảo với độ ngọt của cá, quan trọng nhất là thịt cá mềm, hoàn toàn không có mùi tanh. Ngon lắm! - La Lệ Bình nhận xét chân thật. Làm kiểu ớt bằm đúng là ngon hơn kho thường. - Mạnh Nhược cũng gắp một miếng, nếm thử rồi hài lòng gật đầu. Sau đó, La Lệ Bình thử gà xào khô. Vì thịt gà đã được chiên qua một lần, nên lớp ngoài giòn vàng, nhưng bên trong vẫn giữ được độ mềm, vừa giòn vừa dai, ăn rất đã miệng. Món này cũng ngon nữa! Ba người vừa ăn vừa uống, chẳng mấy chốc, bình rượu vang nóng hổi đã bị Mạnh Nhược và La Lệ Bình uống hết sạch. Thực ra, Mạnh Nhược uống nhiều hơn La Lệ Bình, vì cô ấy chỉ mải mê ăn còn Mạnh Nhược lại thích rượu hơn đồ ăn. Uống hết bình đầu tiên, Mạnh Nhược lại đổ nốt phần rượu còn lại trong chai vào bình gốm, tiếp tục đun nóng. Cuối cùng, khi cơm đã ăn xong, rượu cũng đã cạn sạch, Mạnh Nhược vào bếp làm bánh nhân thịt. Nhân thịt đã được chuẩn bị sẵn từ trước, chỉ cần lấy bột đã ủ kỹ, bọc nhân vào rồi đem chiên là được. Tất cả bột và nhân thịt đều được dùng hết, cô làm tổng cộng mười hai cái bánh. Cô gói tám cái cho La Lệ Bình mang theo, còn mình giữ lại bốn cái. Lúc làm bánh, cô vẫn chưa thấy gì, nhưng khi xong xuôi, men rượu bắt đầu phát tác, khiến đầu óc cô quay cuồng, lâng lâng. Thấy cô có vẻ hơi say, La Lệ Bình không nán lại lâu, cầm túi bánh rồi quay về phòng trọ của mình.