“Hả?” Nhị Tráng nhìn theo ánh mắt của Lý Yến, phát hiện trên đỉnh tòa nhà cao phía trước có một bóng dáng gù gù của một bà lão. Điều đáng sợ là, gương mặt bà lão lại phân nửa là người, nửa còn lại là mặt mèo, trông vô cùng quái dị! Nhưng điều khiến người ta sợ hãi hơn nữa là, vào lúc này, bà lão đang quỳ trên đỉnh tòa nhà, hai tay chắp lại, hướng về phía vầng trăng sáng trên bầu trời mà vái lạy. Ánh trăng trong trẻo chiếu xuống gương mặt nửa người nửa mèo của bà lão, khiến bà ta trông vô cùng thành kính, với một chút cuồng tín, làm cho cảnh tượng trở nên cực kỳ rùng rợn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương