Xác nhận rằng mình không hề nằm mơ, đội cảnh sát biển đồng loạt nuốt nước bọt. “Đội trưởng, bọn họ… bọn họ không phải yêu quái đấy chứ!?” Tần Sâm quát khẽ: “Yêu quái cái gì! Đừng nói bừa! Trên đời này làm gì có…” Câu nói còn chưa dứt, anh ta đã sững sờ khi thấy Lục Thanh một cước đá bay một tên hải tặc, sau đó nhẹ nhàng bật nhảy, leo lên tận đỉnh cột buồm, giật phăng lá cờ hải tặc xuống. Cột buồm cao ít nhất 15 mét, vậy mà cô chỉ nhẹ nhàng nhảy một cái đã lên tới đỉnh. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương