Nghĩ đến việc Lưu Mạn Vân sẽ rời đi, trong lòng Giản Minh như có một tảng đá lớn đè nặng, khiến anh khó thở.

Thấy vậy, Lục Thanh lập tức rời khỏi phòng, để không gian lại cho hai người.

“Mạn Vân, em có thể đừng đi được không?” Giản Minh hỏi.

Lưu Mạn Vân lắc đầu:

“Em đã nói rồi, trong lòng em thần tượng quan trọng hơn anh. Em phải đi theo chị ấy.”