Giản Minh thoáng hiện vẻ hoảng hốt, vội hỏi: “Cô nói gì mà không sống được lâu nữa? Không phải cô đang khỏe mạnh sao? Lưu Mạn Vân khẽ cười gượng: “Anh cứ xem như tôi mắc bệnh, một căn bệnh không thể chữa khỏi. “Tôi thích anh vì ngoại hình, muốn hẹn hò với anh để làm cuộc đời mình trọn vẹn hơn. Nếu anh cũng có chút thích tôi, hãy giúp tôi hoàn thành ước nguyện này. Còn nếu anh không đồng ý cũng không sao. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương