Cố Tây Thành cảm nhận được ánh mắt của Thần Minh, liền lập tức lên tiếng cảnh cáo: “Nếu ông còn dám động đến Thanh Thanh, tôi dù có chết cũng sẽ kéo ông chôn cùng. Ánh mắt lạnh lùng của Thần Minh thoáng run lên, dường như lời đe dọa của Cố Tây Thành đã có tác dụng. Ông nhắm mắt lại, rơi vào giấc ngủ sâu. Sau khi rời khỏi cục điều tra, Lục Thanh nhìn Cố Tây Thành, cười nói: “Đi tìm Hoàng Trạch Vũ chứ? Đánh hắn trở tay không kịp luôn! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương