Trên đường đến bệnh viện, Lục Thanh luôn dùng khí để giữ cho Cốc Vũ không mất đi hơi thở cuối cùng, mãi cho đến khi cô bé được đưa vào phòng phẫu thuật. Phương Mẫn Tĩnh như thể mất hết sức lực, ngã ngồi xuống sàn, nước mắt chảy dài, miệng không ngừng lặp đi lặp lại: “Xin lỗi! Là lỗi của tôi!” Lục Thanh nhìn cung tử tức (khu vực trên mặt phản ánh số mệnh con cái) của Phương Mẫn Tĩnh vẫn còn phủ đầy tử khí, không khỏi thở dài. “Cô Phương, cô phải chuẩn bị tinh thần. Cốc Vũ có thể vượt qua kiếp nạn này hay không, phải dựa vào ý trời.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương