Lục Thanh nhướng mày, cười nói: “Có vẻ cô ta gan không lớn lắm. Anh dọa cô ta một chút, chắc sẽ nhanh chóng thành công thôi. Tần Vọng nhìn cô, hai người trao nhau ánh mắt đầy ý cười. Tần Vọng lẳng lặng theo sau Lâm Na từ xa, thấy cô quay trở lại khách sạn mới chậm rãi bước vào. Lâm Na đang thu dọn đồ đạc, vừa nhìn thấy Tần Vọng trở về thì sợ đến mức làm rơi cả quần áo xuống đất. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương