Tối hôm đó, Tần Vọng mơ một giấc mơ rất dài, trong mơ anh sống ở một ngọn núi. Trên núi có một đạo quán, nơi đó có sư phụ, sư mẫu, và các sư huynh đệ, sư muội. Anh ít nói, cũng ít biểu lộ cảm xúc, nhưng thực lòng yêu thích cuộc sống ở đó. Tiểu sư muội từ nhỏ đã ham ăn, luôn như cái đuôi nhỏ chạy theo anh gọi “Đại sư huynh. Các sư huynh đệ khác đều sợ anh, giữ khoảng cách rất xa, chỉ có tiểu sư muội là không sợ. Dần dần, anh không biết từ lúc nào, tiểu sư muội đã chiếm một vị trí đặc biệt trong lòng mình. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương