“Cứu tôi với! Cứu tôi!!!” Thạch Hạc Nghiên hoảng sợ đến mức mất cả lý trí, tiếng thét chói tai vang khắp căn phòng. Bất ngờ, một tiếng cười quen thuộc vang lên trong không gian: “Ha ha ha ha...” Thạch Hạc Huyền bất ngờ kéo tấm chăn lên, nắm lấy tay Thạch Hạc Nghiên, cười lớn không ngừng. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương