Cố Tây Thành lập tức đồng ý, sau đó dẫn Lục Thanh ra bờ biển thuê một chiếc ca-nô.

Cố Tây Thành biết lái ca-nô, nên không cần thuê người điều khiển, tự mình đưa Lục Thanh ra khơi.

Biển đêm tối đen như mực, nhưng bầu trời đầy sao lại rực rỡ lạ thường.

Anh không lái ca-nô ra quá xa, vì quanh khu vực gần đảo đã được thiết lập ranh giới an toàn. Ở đây, chỉ cần không rơi xuống nước thì sẽ không có nguy hiểm gì.

Cố Tây Thành dừng ca-nô bên cạnh một tảng đá ngầm nhô lên mặt biển, sau đó cùng Lục Thanh nằm trên boong ca-nô.