Chu Thiên Cẩm giật mình quay đầu lại, nhìn thấy chiếc đầu khổng lồ của xá tu đang tiến gần mình. Quá sợ hãi, cậu lùi lại và suýt ngã vào giếng.

May thay, vào giây cuối cùng, Hách Liên Thệ đã kịp giữ lấy cậu.

“A Cẩm, sao trước đây anh không nhận ra em nhát gan như vậy nhỉ?

Chu Thiên Cẩm đứng vững, lúc này mới nhận ra chiếc đầu của xá tu đang nằm trong tay Hách Liên Thệ.

Cậu thở phào nhẹ nhõm, sau đó tức giận trừng mắt nhìn anh: