Sau một buổi sáng rộn ràng, ăn trưa xong, mọi người đều về phòng nghỉ trưa. Đêm giao thừa thức đến tận khuya, sáng lại dậy sớm để đi chúc Tết, giờ ai nấy đều mệt rã rời, vừa đặt lưng xuống giường đã ngủ say. Căn nhà trở nên yên tĩnh, chỉ có Chu Thiên Cẩm là không ngủ được. Trong phòng, hơi ấm từ máy sưởi khiến ngực cậu thấy khó chịu, nên cậu bước ra ban công hít thở chút không khí lạnh. Cậu ngồi trên chiếc xích đu, cầm trong tay miếng ngọc mà bà ngoại tặng, ánh mắt thất thần. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương