Lục Thanh gật đầu liên tục. Cố Tây Thành ngồi xổm xuống, mang đôi dép bông hình thỏ ấm áp cho cô, sau đó khoác thêm chiếc áo ngủ hình thỏ dày dặn lên người cô. “Cố Tây Thành, em chỉ đi ăn thôi, có cần mặc nhiều thế không? Cố Tây Thành bế Lục Thanh rời khỏi phòng chính. Vừa mở cửa, cô đã hiểu tại sao anh lại làm thế. Bên ngoài tuyết đang rơi. Cả sân phủ một lớp tuyết dày trắng xóa, trên trời từng bông tuyết lớn như lông ngỗng bay lả tả. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương