Lục Thanh ngước lên, nhìn theo đôi giày giải phóng là một người đàn ông trung niên mặc bộ quần áo công nhân lấm lem bụi bẩn. Khuôn mặt của ông ta không chỉ bình thường mà còn xấu đến mức nổi bật. Nếu không phải vì khuôn mặt ông ta giống đến tám, chín phần so với bức chân dung phác họa của Ngô Quốc Trung, cộng thêm luồng âm khí u ám không thể che giấu, chắc chẳng ai ngờ được rằng người đàn ông này lại đứng sau những việc bẩn thỉu như nuôi quỷ, dụ dỗ các quý bà giàu có để trục lợi. Không biết do ánh mắt dò xét của Lục Thanh quá lộ liễu hay vì Ngô Quốc Trung quá nhạy bén, ông ta lập tức quay sang nhìn cô. Lục Thanh vội vàng không để lộ sơ hở, liền gọi lớn: “Phục vụ, mang cho tôi thêm một đĩa thịt heo quay giống như của chú kia đang gói mang về nhé! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương