Khi Chu Thiên Cẩm bước vào, thấy mọi người cười nói vui vẻ, anh không khỏi nghi hoặc: “Không phải nói là tới đây xin lỗi sao? Sao lại cười vui như vậy?” Mọi người quay lại liền thấy Chu Thiên Cẩm quần áo xộc xệch, còn phía sau anh là Hách Liên Thệ với vẻ mặt nghiêm nghị như tượng. Ai nấy đều ngầm hiểu chuyện giữa hai người này. Là đàn ông thẳng, họ không thể nào thấu hiểu được loại tình cảm này, nhưng họ tuyệt đối tôn trọng Chu Thiên Cẩm. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương