Lá bùa Thấu Thị vẫn còn ở bên cạnh, chỉ cần liếc mắt một cái, Cố Tây Thành đã đoán được Lục Thanh vừa làm gì. Anh không khỏi đưa tay xoa trán, âm thầm nghiến răng. Sao trước đây mình không phát hiện ra Thanh Thanh có cái bản tính “sắc nữ” tiềm ẩn này chứ! Cố Tây Thành cúi xuống, hôn mạnh lên môi Lục Thanh một cái, rồi nhẹ nhàng xoa xoa đôi tai đỏ bừng của cô, cười nói: “Cô nhóc hư hỏng, mau đi thay đồ đi. Làm xong việc, tối nay anh cho em nhìn đủ. Lục Thanh cúi đầu, giống như một đứa trẻ vừa làm chuyện xấu bị bắt quả tang, lủi vào phòng tắm thay đồ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương